Chùa Báo Quốc

| 23/11/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 42 | VÕ CA DAO

chua-bao-quoc

Ngày ấy, bọn học trò lớp Chín trong đó có tôi, đi học thêm toán ở nhà cô Hạnh. Nhà cô ở sát mé sau đường lên chùa Báo Quốc, và nhờ vậy… biết chùa. Khái niệm chùa gần gũi và thân thuộc hơn bắt đầu từ những ngày đi học thêm toán ấy…

Ấn tượng đầu tiên là chùa thật rộng, mát và nhiều trái cây. Đặc biệt, toàn những loại cây, trái phù hợp tuổi học trò… mới lớn. Những cây me cao vút, thân to mấy người ôm không những cho bóng mát, còn cho những trái me non chua tận chân răng. Những cây khế đan tay vào nhau làm nên những trái ngòn ngọt chua chua thật giải thèm cơn khát nước. Vườn vả sau chùa sai trái, lủng la lủng lỉu từ gốc đến cành… làm bọn học trò chưa ăn đã rớt nước miếng. Còn nữa, cả mít chín cây thơm lừng réo gọi bụng đói cùng chủng loại các cây trái kia góp phần xúi giục học trò sanh trò ăn trộm… nhưng trước đó có biện minh: ăn đồ chùa, và dù gì cũng đã thắp hương xin Bồ tát, ngài Hộ pháp…

Mê trái cây vườn chùa, rồi mê chùa lúc nào không hay biết. Dãy lăng mộ sau chùa trở thành nơi học bài thi tốt nghiệp; thành nơi để ý mấy anh chị sinh viên học không lo học, thỉnh thoảng cứ chuyền thư tay. Cổng chùa thành nơi mỗi chiều vẫn ngồi lãng mạn nhìn mặt trời, nhìn những cô em gánh nước giếng chùa thoăn thoắt đôi vai, quẩy nước về nhà.

Sân chùa thành nơi ghi ghi chép chép vội vàng những công thức toán, lý, hóa… để thỉnh thoảng liếc cho mau thuộc. Và những thầy chùa… trở thành những hình ảnh rất thân quen, khi thỉnh thoảng gặp thầy,  thầy lại cười rất tươi, hỏi thăm, học bài có mệt không con. Những tiếng chuông, mõ trong chùa trở thành một âm thanh vi diệu, nhắc nhở giờ về ăn cơm chiều với gia đình; và hơn thế nữa trở thành một nhịp ru êm đềm, cứ thấm dần vào tim, vào tâm hồn, vào trí óc… trở thành xương thành thịt của mình.

Còn nhớ, chùa Báo Quốc hồi ấy, còn có treo một tấm bảng thật to, ngay trên một lối vào rợp hoa, lá, ai đi ngang cũng thấy, cũng đọc, và cũng có thể giật mình. “Lấy oán báo oán, oán oán chất chồng. Lấy ân báo oán, oán sẽ tiêu tan”. Đơn giản chưa, dễ hiểu chưa, sâu sắc chưa, nhưng nào phải ai cũng làm được. Bạn mới đánh ta một cái (dù đùa), ta cũng phải tìm cách đánh trả một cái, mới thấy hả lòng… Ta ganh ghét bạn, nói xấu bạn, bạn trả thù ta, đi dựng chuyện nói xấu lại ta. Mãi rồi, oán qua oán lại, trả qua trả về, biết bao giờ mới hết oan gia.

Cũng như các thầy ở chùa. Mỗi lần bọn nhóc mình ăn trộm trái cây, thầy biết nhưng chỉ ra nhắc nhở, rằng: mai mốt muốn ăn vô nói với thầy, chứ đừng hái trộm rứa hí. Mấy lời nhắc nhở nhẹ nhàng rứa thôi, nhưng làm mình nóng bừng cả mặt và hối hận. (Nhưng thú thật, vẫn chứng nào tật nấy, chờ gặp được thầy thì trái cây rụng vào … tay thằng khác cũng ham ăn vặt như lũ thứ ba học trò tụi mình thì sao).

Báo Quốc. Lâu rồi không ghé lại. Nhưng nhắm mắt lại, vẫn nhớ như y cái cổng chùa làm sao; những cây nhãn nào hồi đó bị rỗng ruột; đường lên bên hông chùa dốc đến cỡ nào, và cái tấm bảng “lấy ân báo oán” màu xanh ngày xưa treo ở chỗ nào. Thấy cả mắt thầy hiền hậu, miệng chào Nam mô A Di Đà Phật, hỏi con học bài có mệt không con, và biết mà không thèm quan tâm, hai tay ta, giấu đằng sau lưng, những trái vải vườn chùa mới hái…

Chính xác tên chùa là Báo Quốc mới phải, nhưng tôi không muốn thay đổi tên gọi, chỉ muốn giữ trong mình cái tên Bảo Quốc, với suy nghĩ đó chính là bảo vật của quốc gia, và của chính mình…

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 42 | VÕ CA DAO

(Visited 159 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cảnh Chùa, Tuỳ bút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *