Chùa Đông Hà

| 13/08/2015 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | Như Tâm

chua-Dong-HaNăm 1975, gia đình tôi gồng gánh đưa nhau từ quê lên thị xã lập nghiệp, mẹ tôi tần tảo buôn bán, ba tôi mở một tiệm sửa xe Honda tại nhà, cơm áo qua ngày vào lúc hòa bình mới được lập lại. Cái thuở đất nước còn khó khăn, ở một thị xã nhỏ bé quanh năm nắng gió, mưa và lạnh luôn làm bạn với người dân nơi đây, ba mẹ tôi khó khăn lắm mới nuôi nỗi những sáu đứa con của mình.

Một bữa trưa, mẹ tôi bận làm bếp ở dưới nhà đang loay hoay với con cá trê còn giãy giụa trên thớt, bỗng giật mình khi thấy một bóng áo nâu đứng trước cửa nhà. Đó là một vị tu sĩ với chiếc xe đạp bị bể bánh. Lúng túng với con cá trên tay, mẹ tôi gọi ba tôi từ trong phòng ra sửa xe cho thầy. Thầy nhìn mẹ tôi mỉm cười và nói, “Chắc là con cá nó sợ lắm nhỉ!”. Nói rồi thầy bước ra ngoài quán. Mẹ tôi nhìn con cá, ngẩn ngơ với câu nói của thầy. Trong lúc ngồi chờ sửa xe, thấy bắt chuyện với ba tôi. Người hỏi, ba tôi trả lời. Câu chuyện bắt đầu bén rễ, không biết thầy nói những gì mà ba tôi có vẻ thích lắm, thỉnh thoảng lại cười thành tiếng. Sửa xe xong, ba tôi xin không lấy tiền công, chỉ nhận tiền vật liệu.

Ba tôi hỏi thầy ở đâu đến. Thầy bảo thầy từ Huế ra nhận chùa ở đây (thị xã chúng tôi chỉ có một ngôi chùa duy nhất), chùa cách nhà tôi một con đường ngắn.

Tuần sau, vào ngày rằm, ba mẹ tôi dẫn nhau đi chùa, thăm thầy. Và từ đó vào các ngày rằm hay lễ lớn, gia đình tôi đều đi chùa lạy Phật và thăm thầy. Điều đặc biệt mẹ tôi không bao giờ mua thêm bất cứ một con vật sống nào về làm thịt cá.

Chủa có tên là Châu Quang tự, nhưng người dân ở đây ai cũng gọi chùa là chùa Đông Hà; chẳng những thế, nếu bạn đến thị xã Đông Hà mà hỏi chùa Châu Quang thì chưa chắc người ta biết nhưng bạn hỏi chùa Đông Hà thì người ta sẽ chỉ cho bạn đường đi đến đúng chùa.

Chùa Đông Hà không phải là một ngôi chùa cổ, không được mệnh danh là sắc tứ vua ban; chùa cũng không phải là một ngôi chùa nguy nga tráng lệ để phù hợp với thời đại ngày nay. Thị xã Đông Hà bao lần đổi mới nhưng chùa vẫn sớm hôm chuông ngân với âm vang như thuở ban đầu của những năm thị xã còn khó khăn. Chùa bây giờ so với ngày xưa cũng không thay da đổi thịt là bao. Nhưng chùa là tâm linh của người dân nơi đây. Từ người giàu cho đến kẻ nghèo đều hướng về ngôi phạm vũ này. Hầu như sau mỗi ngày bận rộn với mưu sinh, người dân lại rủ nhau đi chùa, cầu an, cầu siêu, sám hối…Các em Gia đình Phật tử tập hợp bên nhau sinh hoạt ca hát. Ngày rằm, chùa đông vui lắm, đèn bật sáng trưng, tiếng ca hát, tiếng vỗ tay rộn ràng cả một không gian, người đi đường cũng phải dừng xe đứng nhìn một lúc rồi mới chịu đi. Chủ nhật là ngày sinh hoạt Gia đình Phật tử. Anh chị huynh trưởng dạy giáo lý cho các em đoàn sinh, những câu chuyện lịch sử Đức Phật Thích-ca, câu chuyện chim oanh vũ hiếu thảo với cha mẹ đã đi qua trong trí óc nhỏ bé của tôi một thời tuổi thơ ở ngôi chùa này. Bọn trẻ chúng tôi rất mong đến ngày Chủ nhật để được đến chùa, được ca hát nhảy múa, để nghe những câu chuyện về tiền thân Đức Phật, được nghe thầy trụ trì giảng giáo lý, tập làm người con hiếu thảo, siêng năng học hành…những bài học đạo đức làm người vẫn còn vang vọng đâu đây.

Tiếng chuông ngân sớm hôm vẫn vang vọng, những năm tháng tuổi thơ với ngôi chùa qua đi. Tôi xa quê vì muu sinh nhưng trong thâm tâm lúc nào cũng nhớ về ngôi chùa ấy. Ngôi chùa vẫn đằm thấm ẩn mình bên một góc đường phố tấp nập người qua kẻ lại. Chùa có vẻ già đi theo tháng năm. Bây giớ chùa đã gắn bảng với cái tên Châu Quang tự nhưng mỗi lần nhắc đến chùa,chúng tôi cũng vẫn dùng tên gọi là chùa Đông Hà, như để gợi nhớ lại những năm tháng Đông Hà đang còn khó khăn và chùa cũng đi cùng khó khăn đó với thị xã chúng tôi.■

(Visited 360 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cảnh Chùa, Như Tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *