Hội sơn chốn thiền môn lý tưởng của tôi

| 05/09/2014 | 0 Comments

 | Nguyên Từ – Kỷ niệm thăm chùa Hội Sơn .*

Hoi-son-chon-thien-mon-ly-tuongMột buổi chiều xuân, trời còn vương chút nắng, gió nhẹ thổi qua hàng cây, ngọn cỏ. Đường phố tấp nập người và xe cộ qua lại.

Xa lộ Hà Nội, chiếc xe ô-tô du lịch với vận tốc vừa phải đưa tôi cùng dăm ba người thân trong gia đình đi về hướng Thủ Đức. Xe bon bon chạy trên đường tráng nhựa thẳng tấp êm êm gió lộng. Đến ngã tư Thủ Đức, xe rẽ phải vào con đường nhỏ (là đường vào chợ Nhỏ), nhà cửa san sát, lác đác có đình, chùa và chợ. Đi một quãng xa thì vào con đường nhỏ hẹp, đất đỏ, cảnh vật có vẻ thôn quê xa vắng hơn. Đó là hương lộ 33. Thỉnh thoảng có quán nhỏ bán tạp hóa, rau cải, hoa quả, tiệm may, tiệm uốn tóc nhỏ, hiệu thuốc tây v.v.. đủ các thứ cho nhân dân trong thôn xóm cần dùng. Rồi tiếp đến là một dãy là gạch nối nhau dài dài. Gạch chât ngỗn ngang, khói cuộn tỏa lên trời. Cảnh vật vừa thiên nhiên yên tĩnh, lại vừa rộn rã linh hoạt hòa hợp nhau khiến mọi người không ngớt ngắm nhìn, quan sát. Bóng chiều dần buông khi xe đã qua hơn bốn, năm cây số. Gió hiu hiu mát khiến mọi người thấy dễ chịu…và đây, bên phải, một cổng gỗ, mái lợp lá, chắn ngang con đường đất đỏ, hai bên cỏ mọc xum xuê là chùa Hội Sơn. À, thì ra chị tôi tiện đường đưa chúng tôi vãng cảnh một ngôi chùa. Xe rẽ vào lối đi ấy đến gần cuối đường thì rẽ trái lên đồi chạy thẳng vào sân chùa. Lòng nghe nhẹ nhàng, lâng lâng trước cảnh tri vừa tôn nghiêm, lại vừa ngoạn mục. Này là núi đá nhỏ, hòn cao, hòn thấp, dưới chân là một hồ nước nhỏ, hình tròn, lặng lẽ mấy cánh bèo trôi dạt. Thỉnh thoảng vài chú cá bé bỏng nổi lên chem chép cái miệng trên mặt trước rồi bơi đi, hay lặn xuống. Chính giữa núi là tượng Đức Quán Thế Âm Bồ-tát hiền lành, trang nghiêm dưới mấy tàng cây xanh mát.

Phía sau núi là một hai hang rộng lắm, bên trong thờ bà Chúa Xứ (Bà ở Núi Sam-Châu Đốc) trang nghiêm và có phần linh thiêng, thu hút khách thập phương đền cầu xin mọi việc làm ăn, gia đạo v.v…Cây cối quanh chùa rợp bóng, chim chóc véo von khúc nhạc hiền hòa cùng làn gió thoảng làm thanh thản lòng khách nhàn du. Xa hơn một chút là tượng Đức Thích-ca Mâu-ni màu vàng đồng ngồi trên tòa sen trong vòm đá xây có cẩn nổi bật con rồng xanh chín đầu bao vòng từ dưới lên quanh mình tượng Phật làm mái che. Nét từ bi tỏa rộng khiến cây cảnh cũng hiền dịu mơ màng. Bên phải sân chùa là tượng Phật Di Lặc miệng lúc nào cũng tươi cười hoan hỷ với chúng sanh. Tất cả cây cảnh, lăng mộ quanh chùa tạo cho chùa một vẻ đẹp hài hòa, tôn nghiêm, càng nhìn càng ưa thích. Chùa nằm trên gò đất cao, dáng dấp xưa cũ, nhỏ nhăn khiêm nhường, được xây dựng cách nay trên 200 năm,trải qua bao thế sự đổi thay. Các thầy đã thay nhau gìn giữ va tu bổ để tồn tại đến ngày nay, tuy vẫn còn mộc mạc phần nào, nhưng xinh đẹp giữa trời mây non nước. Nhớ ơn vị tổ sáng lập chùa, hằng năm chùa có tổ chức lễ giỗ tổ rất long trọng và trang nghiêm, có đông đảo Phật tử và khách thập phương đến dự. Khói hương tỏa ngat, tiếng chuông, tiếng mõ,tiếng tụng niệm vang rền làm thức tỉnh nơi thoát tục yên lành!

Vào chùa lễ Phật xong, ta đi ngoạn cảnh rất thú vị. Nào đền thờ Đức Ông (tức Quan Thánh Đế Quân), với mái đền uốn cong, các cửa hình trong, bậc thang dốc cao thoai thoải dần xuông. Cây cối xanh tươi tạo cách sắc u nhàn, em đẹp. Nối liền con đường đến đền là bức tường nhỏ dài xinh xắn của “Vạn Lý Trường Thành Hội Sơn” khiến du khách mường tượng Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc xa xôi vạn dặm.

Đứng trước sân chùa nhìn xuống là sông Đồng Nai mênh mông. Theo các bậc thang từ trên sân chùa, ta xuống một quán thủy tạ ngồi uống nươc, hoặc thưởng thức các món ăn chay khá ngon miệng, hoặc nằm ghế, nằm võng nhìn sông nước, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Chim trời lác đác bay về tổ xa xa…Bên kia sông là các cù lao xanh ngát: Nào là cù lao Phố, cù lao Rùa, bến Đò, bến Gỗ…Hoàng hôn bảng lảng buông xuống, cảnh chùa sông nước càng trở nên vắng lặng. Tiếng chuông chùa ngân nga trong gió hà lẫn tiếng sóng vỗ lăn tăn giữa cảnh trời mây non nước khiến con người cảm thấy như gần gũi với thiên nhiên, xa cách thế trần tục lụy. Thật là một nơi danh lam thắng cảnh rất ngoạn mục, đã có một lịch sử không mấy bình yên về đặc điểm địa hình cũng như về nét sinh hoạt tinh thần qua bao nhiêu niên kỷ. Hiện nay chùa Hội Sơn được công nhận là một di tích văn hóa có giá trị về khoa học lịch sử và văn hóa du lịch.

Hội Sơn êm đềm, lặng lẽ là chốn thiền môn lý tưởng mà tôi rất ưa thích và không thể quên. Mỗi khi có bạn bè thân quen muốn đi du ngoạn, tôi thường đưa đến đó để chiêm bái Phật Đà và ngoạn mục để được thanh thản cõi lòng, quên bao nhiêu phiền muộn của cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê.

Từ giã Hội Sơn ra về mà lòng còn vương vân chốn non thiêng diệu như vừa qua “một cuộc tiêu dao ngoài cõi trần tục”!

Ngơ ngẩn đường về trong gió thoảng

Bàng hoàng chân chẳng muốn rời xa!

Hoi-son-chon-thien-mon-ly-tuong

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 60

* Chùa Hội Sơn (P.Long Bình, Q.9, TP.HCM), ngôi chùa  di tích cấp quốc gia có lịch sử gần 300 năm (khai sơn vào thế kỷ XVIII) đã bị phát hỏa vào đêm 17-7. Dưới đây là những hình ảnh vào đầu năm 2014

chua Hoi Son

chua-Hoi-Son-

chua Hoi Son

chua-Hoi-Son

(Visited 168 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cảnh Chùa, Nguyên Từ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *