Khung trời lam Viên Chiếu

| 16/09/2014 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | Phương Du khung-troi-lam-vien-chieu

Cô tôi là một Phật tử thuần thành của nhà Phật. Những lúc rảnh rỗi niềm vui của Cô là đi chùa và tôi thường được Cô dẫn theo. Lần đầu tiên theo Cô đến chùa, mang trong mình cái ý nghĩ đi chơi cho vui nên tung tăng ngoài sân “chẳng thèm” vào chùa. Lần sau đã biết im lặng ngồi cạnh bên nghe Cô tụng kinh. Rồi những lần sau, sau nữa, đã biết chắp tay xá quý Thầy, quý Cô thay vì khoanh tay tròn vo với lời chào: “Con chào Thầy, chào Cô”, đã biết nhón chân đi nhè nhẹ, nói chuyện nho nhỏ không làm ồn ào, ngồi vào bàn đã biết “cách ăn ở chùa”: ăn bằng muỗng và gắp bằng đũa. Cứ dần dần, tôi biết thêm được một chút ở mỗi cửa chùa khác nhau. Nhưng nói đúng theo ngôn ngữ nhà Phật thì có lẽ tôi “ có duyên” với Viên Chiếu bởi khi vừa đến đã cảm thấy yêu thật nhiều!

Còn nhớ, lần đầu tiên tôi được theo Cô đến thăm Viên Chiếu đó là vào một buổi chiều nắng nhạt. Với Cô, tôi-Viên Chiếu như là một mái nhà, là chốn trở về rất đỗi thân quen. Còn tôi-Viên Chiếu khi ấy trong tôi đầy lạ lẫm. Nhưng không hiểu sao, khi vừa bước chân xuống xe, tôi như bị cuốn hút ngay vào khung cảnh và bầu không khí khoáng đạt nơi đây. Tôi phóng tầm mắt nhìn quanh, một không gian rộng lớn bao trùm bởi sắc xanh cây lá-mát rượi, hiền hòa. Những hàng cau thẳng tắp, những bông hoa đủ màu khoe sắc thắm, những cây mít, cây xoài trĩu quả… cùng hình ảnh những người sư nữ áo lam đang cặm cụi làm việc…Tất cả bất chợt khiến tôi cảm thấy lòng mình bình yên lạ lùng!

Tôi ngồi khép nép bên Cô tôi,im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện Thiền giữa Cô tôi cùng Ni sư trụ trì và Sư cô Hạnh Đạt. Buổi trò chuyện kéo dài cho đến khi nắng chiều tắt hẳn và tiếng côn trùng kêu vang. Trên Thiền đường, các Sư cô cùng với bồ đoàn, tọa cụ đã sẵn sàng cho buổi tọa Thiền. Khi ấy, hai Cô cháu tôi mới đứng lên từ giã ra về. Xe chạy ra đến cổng, tôi còn quay kiến xe xuống như để cố thu hết vào trong tầm mắt của mình một chốn bình yên.

Về đến nhà, tôi cố lục lạo trong tủ sách của Cô tôi để tìm những quyển sách có liên quan đến Viên Chiếu mà đọc. Tôi say sưa với những câu chuyện trong những tập Kỷ yếu của Viên Chiếu – nhất là những hồi ức của quý Ni sư: Như Đức, Hạnh Huệ, Hạnh Đoan…về thuở sơ khai của Thiền viện này. Quả thật, nếu không được đọc qua, thì có lẽ không bao giờ tôi có thể nghĩ rằng, một Viên Chiếu khang trang sạch đẹp của ngày nay lại được “trưởng thành” từ một nông trại ở sâu tít trong rừng với đủ đầy mọi thiếu thốn. Sự khó khăn , vất vả là lao nhọc của quý Cô ngày ấy, cho dù bây giờ, có cố gắng mấy, có lẽ, tôi cũng không thể nào hình dung hết được. Và điều làm tôi cảm thấy thán phục quý Sư Cô đó là trong từng dòng chữ ghi lại cái buổi đầu gian nan đó, không hề có “ bóng dáng” của sự kể lể than van như thói thường ở đời mà lại ẩn chứa những nụ cười hồn nhiên, sự ung dung cùng với một tinh thần hoan hỷ. Tôi đã nhập tâm đọc đến nõi có nhiều lúc, ở những kỷ niệm vui, tôi đã bật cười thật to một mình khiến Cô tôi ngồi làm việc cạnh bên giật mình, ngừng gõ bàn phím quay sang nhìn tôi ngơ ngác! Và tôi cứ thế, không biết tự bao giờ, những mẫu chuyện, những dòng thơ nốt nhạc của Viên Chiếu cứ nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng tôi một âm vang Thiền man mác…

Không thể chờ đến lúc Cô tôi rảnh để đi cùng tôi ra Viên Chiếu, tôi quyết định đón xe đi một mình. Một thoáng bở ngỡ khi đứng trước cổng Thiền viện vì không biết mình sẽ phải nói gì, làm gì… Nhưng nỗi lo sợ ấy trong tôi tan biến ngay đi trước câu hỏi cô Tri khách: “Đi xa nắng quá! Con có đói, có mệt lắm không?”, thay vào đó là cái cảm giác thân quen như mình đang được trở về nhà. Và trong ký ức của mình, có lẽ mãi mãi tôi không thể nào quên được buổi trưa hôm ấy. Buổi trưa được nằm toòng teng trên võng nghe Sư cô Hạnh Đạt bình hai câu thơ của mình mà tôi rất thích: “Trà ơi lên nắng chút son. Tàn khuya gió thổi người còn bên sông”. Tôi được đọc hai câu thơ này trong quyển Cỏ thơm – Tập thơ của Viên Chiếu và tôi rất thích. Mặc dù thích vậy nhưng tôi biết chắc rằng với những dòng thơ Thiền thì một kẻ “phàm trần” như tôi, ắt hẳn, không thể nào hiểu hết được những tầng ý nghĩa sâu xa. Và quả thật đúng như vậy!Có một tảng băng trôi phía sau những dòng chữ ấy mang đầy ý vị Thiền. Bất giác, tôi chợt buồn cười, thì ra, người ta không phải chỉ hiểu rồi mới thích mà đôi lúc con người vẫn hồn nhiên cảm thấy thích trước khi hiểu!

Sau giờ chỉ tịnh, tôi được Sư cô Hạnh Đạt đưa vào chào Ni sư trụ trì (Ni sư Như Đức). Lần này tôi không còn khép nép như trước nữa. Tôi đã dạn dĩ hơn, đã có thể trả lời thật to những câu hỏi của Ni sư. Nhìn tôi một hồi, Ni sư bảo: “Khi nhận làm đệ tử thông thường người ta rất sợ những người có cái trán như thế này!”. Tôi lỏn lẻn cười vì tôi đã nghe nhiều người- nhất là Cô tôi mỗi khi gặp ai cũng đều “ khoe”rằng: “Cái trán thế này thử hỏi sao không bướng bỉnh cho được”. Khi nghe tôi kể lại như thế, Ni sư đã bật cười – nụ cười thật hiền hòa. Tôi thấy lòng vui chi lạ, và cảm thấy thật gần…Ni sư đưa cho tôi một cái nón lá, bảo đội lên cho đỡ nắng rồi dẫn tôi đi tham quan xung quanh Thiền viện. Tôi nhớ hoài lời “giới thiệu”của Ni sư khi chỉ cho tôi dòng suối nhỏ chảy ở hòn non bộ phía Tây đường: “Suối này chỉ chảy khi có khách”. Tiễn tôi ra về, Ni sư tặng cho tôi một trái mít “chùa” – bảo rằng về ăn mà nhớ Viên Chiếu. Tôi ôm trái mít trong lòng, tự nhiên thấy sao mà quyến luyến quá chẳng muốn  rời xa…

Sau lần ấy, giờ đây,cứ mỗi lần rảnh rỗi là tôi chạy ngay về Viên Chiếu. Có khi tôi ra thăm ở chơi chỉ được vài tiếng đồng hồ, lại phải vội vã trở về nhưng không hiểu sao chưa bao giờ tôi cảm thấy mệt. Bởi chỉ cần bước qua cổng Thiền viện là tôi cảm thấy người nhẹ hẵng, thong dong tự tại như không còn vướng bận gì bởi những lo toan, khó nhọc của đời thường. Xin cảm ơn cuộc hạnh ngộ ban đầu đã tạo nên mối duyên lành để tôi có thể tìm được một góc trú ngụ cho tâm hồn mình – một khung trời lam Viên Chiếu!■

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 63

(Visited 255 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cảnh Chùa, Phương Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *