Là mây hay gã cùng tử

| 26/01/2016 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | MÂY ++

la-may-hay-ga-cung-tu

Tôi năm nay 15 tuổi, cái tuổi mà người ta nói lớn cũng không lớn mà nhỏ cũng chẳng phải, nhưng tôicũng nhận biết thế nào là sai là trái trong cuộc sống. Quý sư cô thường gọi tôi là Mây bởi vì tôi sinh ra từ hơi nước của các con sông tạo thành. Tôi nghĩ, mình là mây cũng đúng, mây bay khắp nơi, khi tạo thành hình thù này hình thù kia trên bầu trời và mây không có ba mẹ như tôi vậy. Trước khi về ở chùa Diệu Giác, TP. HCM, tôi đã từng lang thang khắp nơi ở thành phố này như là mây,có lúc tôi biến thành một tên nhóc dữ dằn chuyên đi cướp giật các cô các bà có nhiều vàng trên người, có lúc tôi cũng ngồi một mình hiền lành như một đứa con trai ngoan trong gia đình. Rồi khi gió thổi mạnh ông mặt trời biến mất, tôi trở thành một đám mây đen khi giành giật đất làm ăn với những đứa trẻ như tôi ở ấp Cây Bàng, quận Hai, TP. HCM. Tôi lớn lên như thế đó…không hề biết mùi vị của gia đình, không được nhận tình thương của một bàn tay ấm áp từ người thân. Mây vẫn bay để tồn tại và tôi vất vã với đủ thứ nghề để mưu sinh.

Một ngày tôi được biết ấp Cây Bàng sẽ giải tỏa để xây dựng đô thị mới, tôi hụt hẫng không biết đi đâu. Đang lang thang trên con đường Trần Não, chợt nghe tiếng chuông đâu đây ngân lên giữa đường phố ồn ào. Tôi nghe người ta nói, nỗi buồn sẽ vơi bớt khi nghe tiếng chuông ngân, tôi tò mò đi vào chùa. Ngôi chùa yên lặng nằm nghiêng nghiêng theo bóng nắng chiều. Cái yên lặng của buổi chiều đó tôi không bao giờ quên, cái cảm giác bình yên chưa bao giờ có được trong tôi. Trước sân chùa không bóng người, chỉ có tượng Quán Thế Âm Bồ-tát (sau này tôi mới biết tên Ngài) tay cầm bình nước, đôi mắt nhìn xuống thật hiền lành. Khuôn mặt Ngài như thu hút tôi, đôi mắt ấy như người mẹ hiền nhìn con yêu. Đang say sưa với hình ảnh trước mặt mình, tôi chợt giật mình bởi tiếng nói của một Sư cô cất lên: Con đến lạy Phật hả? Lạy Phật đi con, để Ngài phù hộ cho học giỏi, mạnh khỏe. Mỉm cười, tôi buột miệng: Con đâu có đi học đâu mà đòi học giỏi. Sư cô hơi ngạc nhiên, rồi kêu tôi ngồi xuống ghế để hỏi chuyện. Tôi bắt đầu bị thu hút bởi những câu hỏi quan tâm đến cuộc sống của mình mà tôi chưa bao giờ được ai hỏi đến. Lúc đó tôi xúc động thực sự và không biết tại sao mình lại thành thật trả lời hết những câu hỏi của Sư cô.

Trời sụp tối nhanh, tiếng kinh mõ bắt đầu cất lên xa xa vang vọng trên chánh điện. Tôi cúi chào Sư cô xin phép ra về. Sư cô tiễn tôi ra đường vớilời dặn: Nếu không có chỗ ở thì đến chùa Sư cô, ở đây có nhiều em cùng hoàn cảnh như con vậy. Đừng đi lang thang nữa cực lắm!

Một tháng sau, Thủ Thiêm giải tỏa. Tôi không biết đi đâu, cũng không dám qua quận khác vì sợ bị đánh, nhớ lời dặn của Sư cô tôi bước vào chùa. Sư cô vui vẻ dẫn tôi lên lạy Sư bà rồi giới thiệu tôi với các bạn cùng trang lứa, chiều buông rơi ánh nắng vàng nhạt chảy dài trên bờ vai của tượng Quán Thế Âm. Tôi cảm thấy thật thoải mái khi có một chỗ ở sạch sẽ và bình yên như thế này, mệt mỏi tôi chìm vào giấc ngủ với những giấc mơ đầy hỗn loạn…

Ở đây tôi mới biết rằng có nhiều bạn hoàn cảnh còn thê thảm hơn tôi nhiều; có những em bị bệnh bại liệt, bị nhiễm HIV rồi bị cha mẹ bỏ rơi…nhưng các em vẫn vô tư vui đùa ca hát, nhận những tấm lòng thân thương của các hội từ thiện. Thú thật lúc đầu tôi hơi khó khăn với môi trường mới, nhưng nơi đây thật bình an rồi tôi cũng hòa nhập được với cuộc sống mới. Cuộc đời tôi thay đổi từ đây và tôi coi đó như một bước ngoặt của cuộc đời mình.

Quý sư cô nói tôi như một gã cùng tử trong kinh Pháp Hoa, có viên ngọc quý trong chéo áo mà không biết sử dụng, cứ đi lang thang nơi này qua nơi khác để kiếm tìm. Tôi cũng đã đi qua ngôi chùa này không biết bao nhiêu lần trong ngày, nhưng không nhận ra tiếng chuông huyền diệu, không biết rằng, ẩn đằng sau mái ngói cong cong kia lại chứa đựng một tấm lòng bao la, một lòng thương yêu đầy tình người, sẵn sàng đưa tay đón nhận không biết bao nhiêu sinh linh vô tội như chúng tôi.

Tôi trưởng thành trong ngôi chùa Diệu Giác với những bạn cùng cảnh ngộ như tôi với những em những bạn mang trên mình chất độc da cam, và những căn bệnh hiểm nghèo của thế kỷ. Nhưng họ lớn lên trong tình yêu thương của các sư cô các mẹ phụ trách. Ngày ngày tôi được đi học hòa chung với chúng bạn, thỉnh thoảng phụ giúp chùa những công việc nhỏ nhặt. Tôi cũng bớt la hét trong khi ngủ, thay vào đó là những giấc mơ có các bạn tôi cũng là mây bay đi khắp trên bầu trời.

Tôi thích được ngồi đóng chuông trên chánh điện, lắng nghe tiếng chuông ngân hòa quyện với tiếng mõ, tiếng tụng kinh thanh thoát của quý Sư cô mà chiều nào tôi đã nghe được. Có phải tôi là gã cùng tử có ngọc trong chéo áo mà không biết như Sư cô nói hay không hay tôi là mây lang thang khắp đó đây nhưng nếu là gã cùng tử thì tôi sẽ dùng ngọc ấy chia sẻ với những mảnh đời như tôi, nếu là mây tôi nguyện là đám mây bay nhẹ nhàng che bóng mát cho những ai cơ nhỡ như tôi. Nhìn xuống tượng Quán Thế Âm, tôi thấy nụ cười của Ngài thật thanh thản.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 96

(Visited 183 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Cảnh Chùa

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *