Nếp sống bình dị

| 12/11/2015 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | Tâm Thức +++

nep-song-binh-diKiến Cơ am hiện lên giữa một miền quê xanh thẳm, bao bọc bởi vườn cây ăn trái xen kẽ vài ngôi nhà lác đác giữa cánh đồng lúa. Am mới được thành lập, mọi thứ còn rất sơ sài, cái bảng để tên am còn chưa dựng huống gì những thứ khác. Có người gọi Kiến Cơ am là một ngôi chùa, nhưng thực ra đó chỉ là một am tranh mái lá mà tất cả đều làm từ lá dừa và tre. Tuy vậy, đối với tôi nơi đây thật ấm cúng vì tình thầy trò và tình huynh đệ luôn hiện hữu. Có lẽ cũng vì thế mà đối với người dân nơi đây, nhất là với những ai đã từng có lần tiếp xúc với thầy trụ trì, Kiến Cơ am vẫn là “chùa Cây Da”thân thương.

Con đường từ thị xã Long Khánh đến ấp Cây Da, xã Bình Lộc, uốn lượn xuyên qua vô số những vườn chôm chôm, ổi, mít và sầu riêng cứ thế lặp đi lặp lại. Trời chiều kéo mây xám xịt, chưa biết sẽ mưa lúc nào. Tôi giục chú xe ôm chạy nhanh hơn một chút kẻo mưa. Chú cũng cố chạy thật nhanh nhưng khổ nỗi con đường không mấy lành lặn, đầy những ổ gà mà ổ nào ổ nấy to như ổ voi. Kiến Cơ am chỉ cách thị xã Long Khánh khoảng 12km, nhưng ngồi trên xe sao tôi cảm thấy xa quá! Hoàng hôn không còn nữa, mây mù đã giăng đầy lối. Tôi nóng lòng trông cho mau tới, một phần huynh đệ lâu ngày chưa gặp, phần khác đây là lần đầu tiên tôi tìm đến ngôi chùa mới do thầy tự kiến tạo. Tôi thầm nghĩ không biết ngôi chùa như thế nào? Phải chăng mái chùa đó biểu hiện cho một lý tưởng mà thầy đã ấp ủ mấy năm qua?

Tôi không rõ vị trí của ngôi chùa và chú xe ôm cũng thế. Vì vậy đến từng ngã ba chúng tôi lại phải hỏi thăm người dân ven đường. Họ chỉ có thể hướng dẫn cho chúng tôi đi tiếp từng đoạn rồi dặn chúng tôi nên hỏi đường tiếp. Chùa nằm ở Long Khánh. Thầy cho tôi biết như thế. Nhưng giờ đây chung quanh tôi là một miền quê yên bình đến nỗi thật khó tưởng tượng được thị xã Long Khánh là đây! Bất chợt cơn mưa chiều ập xuống; nước đổ như trút. Mọi cố gắng của chú tài xế cũng không giúp chúng tôi thoát được cơn mưa đầu mùa u ám, nặng hạt. Trong cơn mưa tầm tã, bức tường cao hơn hai thước sờ sờ trước mắt tôi, chút nữa là chú tài chạy qua rồi. Ở miền quê như thế này, làm gì có nhà nào xây một bức tường cao đến thế, chắc chắn đây là bức tường rào của nhà chùa rồi đó. Bước xuống thật nhanh, tôi xách hành lý chạy vào trong lúc mưa gió thét gào dữ dội. Mấy thầy trò đứng trong chánh điện trông ra, mâm cơm chiều vẫn còn đợi đó. Chùa thầy đây sao? Tôi tự hỏi lòng! Cách đây mấy giờ đồng hồ tôi còn ở thành phố, nơi một học viện cao tầng lộng lẫy. Còn đây, trước mắt tôi là ngôi chùa mái lá mộc mạc, đang đứng chịu trận tơi bời giữa mưa gió. Hai hình ảnh: Kia là nhà cao cửa rộng còn đây là mái lá đơn sơ, một nơi đầy đủ tiện nghi còn một nơi tôi cảm thấy quá đỗi sơ sài. Trong khoảnh khắc ấy tâm trí tôi cứ so sánh giữa ngôi chùa nơi phố thị và mái chùa miền quê đây. Cũng là những con người đầu tròn áo vuông nhưng hai môi trường sống khác nhau xa quá! Tôi thầm tư lự, chân vẫn bước nhanh về phía trước.

-Thưa thầy con mới đến! Chào mấy chú. Tôi nói.

-Dùng gì chưa sư em? Thầy hỏi.

-Dạ chưa, từ trưa đến giờ con chưa ăn gì cả! Tôi đáp.

Vậy là chú học trò của thầy cho tôi lót dạ bằng một bát mì nóng trộn với cơm nguội.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, mỗi lúc càng dữ dội hơn trong khi tôi và thầy ngồi trước hiên chánh điện trò chuyện. Thầy kể cho tôi nghe về nhân duyên đến đây kiến tạo cơ sở này. Thầy nói: Tất cả đều thuận duyên, từ chánh quyền địa phương cho đến cư dân chung quanh. Công cuộc xây dựng được thuận lợi. Các tiện nghi tối thiểu về điện nước được bảo đảm. Dừng một chút, thầy tiếp: Tuy mái lá đơn sơ nhưng xây dựng được như vầy cũng là quý lắm rồi. Nếu mình biết đủ thì sẽ đủ thôi. Đời tu như vậy đó, mình đâu trông mong điều gì hơn ngoài kệ sớm kinh chiều, thầy trò đầm ấm bên nhau mà sống bình an! Giờ đây thầy rất an tâm. Tôi cảm nhận được điều đó qua ánh mắt và lời chia sẻ của thầy. Còn tôi, tôi kể cho thầy về tháng ngày đi hoang của mình. Tôi đã rong chơi khắp chốn như một thiền sư thứ thiệt! Cả hai cùng cười. Tôi tiếp: Con cũng biết trong túi có hạt minh châu nhưng cũng thích là kẻ cùng tử: Tử cùng với đời! Không gian như dừng lại nhưng thời gian vẫn lặng lẽ trôi.

Buổi tụng kinh tối vẫn diễn ra bình thường nhưng không có Phật tử đến dự vì ngoài trời vẫn còn mưa. Thầy cho biết, mọi hôm các Phật tử đến tụng kinh rất chuyên cần, trước bàn Phật và hành lang đều kín chỗ, cũng được khoảng mười mấy người. Sau buổi tụng kinh tôi trò chuyện tiếp với thầy. Đến tối thầy trải chiếu trước bàn Phật mời tôi nghỉ. Tôi đã từ chối, vì đó là nơi thầy nghỉ. Tối hôm đấy tôi nghỉ trên võng ở phía ngoài hành lang. Còn phía sau bàn Phật để được hai cái đơn cho điệu Túc, điệu Nghiêm ngủ, chú Pháp Trú thì ngủ tạm ở nhà bếp. Nằm trên võng, tôi cảm thấy nhẹ cả người, lòng sao ấm áp lạ thường. Tôi trở về theo dõi hơi thở vào – ra đẻ ý thức toàn thân và chìm vào giấc ngủ trong khi tiếng côn trùng hòa cùng tiếng mưa đang văng vẳng bên tai.

Sáng hôm sau, tiếng gà gáy sớm đã đánh thức tôi dậy, chỉ có mấy thầy trò công phu mà âm thanh tụng chú Lăng Nghiêm rất hùng hồn, xua tan đi tiếng côn trùng trong sương sớm và tiếng gà gáy chốn miền quê dân dã. Bữa ăn sáng được dọn lên với món bánh bao và bánh mì bột lọc. Tối hôm qua, sau khi tôi đến chừng một giờ đồng hồ thì sư cô An Viên dẫn theo học trò của mình cũng đến thăm thầy. Sau khi thăm hỏi, các vị ấy được thầy sắp xếp cho nghỉ tạm ở nhà Phật tử quanh chùa. Vậy là bữa sáng này do sư cô An Viên cúng dường. Dùng sáng xong, thầy đưa tôi đi thăm một vị thầy gần đó. Con đường làng quanh co qua những căn nhà và vườn cây ăn trái. Đi đến đâu tôi cũng đều cảm nhận được là người dân ở đây vẫn còn lấy làm lạ với hình bóng của chúng tôi. Có những đoạn đường trẻ con đang chơi đùa, khi trông thấy chúng tôi, các em ồ lên: Thầy chùa, thầy chùa kía! Miệng cười ríu rít.

Biết tin có tôi và sư cô An Viên đến thăm thầy, vài vị Phật tử cũng đến chùa, có người ở tận ngoài thị xã, tất cả đều mang theo hoa quả cúng Phật và một ít thực phẩm như dầu, đường….thêm một ít thức ăn cho bữa trưa để cúng dường cho mấy chú. Trong lúc sư cô An Viên chuẩn bị thức ăn, có vài cô phụ làm còn các cô khác trò chuyện với thầy. Hình ảnh thầy ngồi trên chiếc võng đung đưa còn các Phật tử ngồi trên nền nhà thật đẹp. Không giống như những ngôi chùa ở chốn phố thị, khi Phật tử đến có thầy tri khách tiếp trà nước…Thấy tôi ngồi trên chiếc võng khác đối diện với thầy, một cô Phật tử quay sang bắt chuyện và thăm hỏi tôi đủ điều.

Bữa trưa được dọn lên thật thịnh soạn so với một vùng quê như ở đây. Nào là bánh canh bột mì, bánh bao, bún chả giò…mọi người ngồi thành vòng tròn, trước khi dùng tất cả đều chắp tay thầm tưởng niệm…Chiều đến, khi mọi người ra về hết, tôi trò chuyện tiếp cùng thầy. Thầy thường chia sẻ kinh nghiệm tu tập và việc học hành cho tôi. Với thầy, đề tài học là bất tận. Những lúc rảnh rỗi thầy thường dạy chữ Hán và Anh văn cho hai điệu. Hình ảnh thầy ngồi trên võng, hai điệu ngồi trên nền gạch tập viết chữ thật thân thương, giây phút ấy gợi lại trong tôi khung cảnh bình dị của quý Ôn ngày xưa khi dạy cho các điệu.

Kiến Cơ am như đang dựng lại nếp sống chơn chất của quý Ôn ngày trước, cuộc sống đơn giản, tự do mà hạnh phúc. Chùa chưa dựng biển đề tên, nhưng trong lòng người dân quanh vùng, chùa đã là “Chùa Cây Da”. Tôi biết rằng họ cảm thấy thân thương gần gũi khi nghĩ về chùa, nghĩ về thầy. Thật vậy, những lời chỉ dẫn tận tình của những người dân quanh vùng giúp tôi vào được đến chùa đã nói lên điều đó. Cũng như tôi, tuy là lần đầu về thăm nhưng đã cảm thấy chan hòa dù thời gian nghỉ lại chỉ vài hôm. Nơi đây đã thật sự gợi lại trong tôi nếp sống bình dị, chân chất nghĩa tình và mang đậm bản chất của những con người đang trên đường thành tựu hiểu biết lớn và thương yêu lớn. Còn gì may mắn hơn, phước duyên hơn khi những chồi non bồ đề được ươm mầm từ đây, với nếp sống như thế! Nếp sống bình thường, đơn giản nhưng rất ý vị. Rồi mai này khi các điệu vào đời, những lời dạy của thầy và hình ảnh mộc mạc thầy trò bên nhau ngày nào sẽ là hành trang để các chú bôn ba giữa chợ người mà không đánh mất mình trong dòng đời ấy. Còn tôi? Kiến Cơ Am thật đẹp, đẹp trong sự cảm nhận của tôi. Nếp sống nơi đây đã đánh thức tôi nhìn lại mình, giúp tôi ý thức nhiều hơn về cách tiêu thụ của mình khi trở về với cuộc sống tấp nập đua đòi nơi phố thị. Chắc chắn một ngày nào đó tôi sẽ lại về thăm thầy, thăm khung cảnh bình yên để được một lần tìm lại con người bình thường của chính mình trong từng hơi thở bước chân trước khi tiếng côn trùng vang lên và màn đêm buông xuống giữa một miền quê yên ả.■

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 92

(Visited 129 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Cảnh Chùa, Tâm Thức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *