Ngôi chùa làng thanh tịnh

| 17/06/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 57 Ngôi chùa thân yêu | Vũ Huế

ngoi-chua-lang-thanh-tinhLàng tôi, làng Đồng Tinh đằng trước làng có đồng, đằng sau làng cũng có đồng. Đằng trước giáp thôn Vị Dương, đồng đằng sau giáp làng Vị Thủy cứ y là một cái thước kẻ đặt giữa tờ giấy trắng, phân đồng ra điều nhau (mà khỏi nói những vụ lúa đôi mùa) làm làng “chẳng khác con đường nhựa”, người ta xấn thóc lên phơi.

Khi tôi biết (ở cái tuổi theo mẹ đi chợ) thấy đầu làng có nhiều Hạt Ngọc, cuối làng có chùa Vĩ Long, cái đuôi của con Rồng. Tuy nhiên miếu Hạt Ngọc tôi không tường tận do mấy lý do: Nhỏ, mình chẳng là “cái thá gì” để người ta mở cho xem trong có những gì, thờ gì. Lại nữa, cũng vẫn là tuổi nhỏ, “lý do”: Nhà tôi xuống cuối làng gần hơn lên đầu làng, dọc cái thước kẻ không quen biết, nên không ai chỉ cho. Đến khi biên biết một chút, thì Pháp về chiếm đóng xây bốt Cầu Sắt phá mất nhiều Hạt Ngọc, do che mất tầm nhìn.

Thế nhưng nói như vậy, chẳng phải cùng thời gian tôi quá tường tận chùa Vĩ Long đâu. Không phải! Mà chỉ biết sơ sơ, qua quéo những lần đem trâu ra bãi thả, rủ bạn vào chùa xin nước ông Tự uống, thấy cảnh chùa mà mê (mê từ khi nhỏ) bởi cảnh chùa thanh tịnh, mát và cực sạch.

Ngôi chùa nằm phía phải con đường tỉnh lộ 218 (tính từ thành phố Thái Bình về), bên trái là con sông Diêm trong xanh , mà quê tôi quen gọi “ theo kiểu riêng của mình” là sông Hạ Đông. Chùa quay mặt ra sông, gió lúc nào cũng thổi “thổi luôn tuổi nhỏ tôi”, từ những cái lúc ấy…

Lại nói chuyện xin nước. Ông Tự (gọi theo cách người đến trông coi chùa) là một người hiền lạnh thời tôi, ông mặc bộ quần áo nâu sồng. Thấy chúng tôi kéo nhau vào chùa khoanh tay xin ông nước (hoặc cũng có khi xin ông được trèo cây si ngã ra kênh về phía đầu làng), thì trước khi cho nước, ông cười cho chúng tôi khi thì quả ổi, quả na vườn chùa, không thì mấy múi bưởi mà người ta mang tới cúng. Đến lúc cho nước, ông đưa chúng tôi một cái gáo dừa có cán, múc vào một cái bể xây vòm (trong Nam gọi là hồ) xây ngang nơi hai mái chùa cổ tự giao nhau tạo thành một dòng chảy, mưa hứng nước sao trong thế. Trong tới độ chưa uống đã thấy mát, mát vào tận tim gan phèo phổi.

Uống rồi ra, ra rồi vào, nhiều lần đem trâu ra bãi thả, ngôi chùa vào trong tôi.

Chùa Vĩ Long, cứ theo như các bậc bô lão của làng, đến nay đã là trên 300 tuổi, trải qua bao nhiêu biến cố, thăng trầm. Có thời (như thời kháng Pháp) chùa có lúc trở thành “tiền đồn” cho đội du kích làng.

Các anh chị du kích (là anh Am, anh Thiệp, anh Sáu) đào đường, gài mìn ngồi sau chùa giật đánh xe nhà binh Pháp, viết thêm trang sử chùa.

Ở đây (của những năm 49, 50 thế kỷ trước) cũng tuổi nhỏ, tôi theo khi thì bà nội, khi thì mẹ len chùa vào ngày rằm, tháng Tết cho nên tôi nhớ đến bây giờ, dù thời gian có xa đằng đẳng. Từ ấy năm trời tôi chưa về quê, thăm lại ngôi chùa làng thanh tịnh.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 57 Ngôi chùa thân yêu | Vũ Huế

(Visited 108 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cảnh Chùa

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *