Viên Chiếu trong tâm

| 04/09/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 39 | MINH TÂM

Khi chưa có duyên biết đến đạo Phật, tôi ngạo nghễ về cái đầu với nhãn quan của những thứ rặt về “kinh tế”đổ bộ khắp các nẻo đường tổ quốc cùng với các chuyên gia trong nước và nước ngoài, giới doanh nhân, giới chính khách để mà “xúc tiến đầu tư và hợp tác kinh tế”. Giờ đây, trở lại đi sâu vào các ấp, đến với cuộc sống của người tu hành mới giật mình tỉnh mộng…

vien-chieu-trong-tamViên Chiếu ngày chào đến của tôi là ngày chào về của cha một cô bé mới 16 tuổi. Bé được cha tới thăm lần đầu sau 3 tháng tập tu. Tiễn cha bề xong, bé khóc thẩm đầu thềm sau nhà khách. Hỏi ra mới biết bé mất mẹ đã 6 năm rồi, hai anh của bé đã đi tu ngay khi mẹ mất. Nhà bé ở Trà Vinh, vùng đất mà có lần tôi đã ghé thăm trong Chương trình xúc tiến đầu tư của quốc gia. Chỉ bấy nhiêu thông tin thôi cũng đủ để bao vọng tưởng còn kéo dài cho đến khi thăm hết các “chiếu” thuộc phương pháp của Hòa thượng Thích Thanh Từ tại vùng đất Long Thành này.

Khi chưa có duyên biết đến đạo Phật, tôi ngạo ngễ vác cái đầu với nhãn quan của những thứ rặt về “kinh tế” đổ bộ khắp các nẻo đường Tổ quốc cùng với các chuyên gia trong nước và nước ngoài, giới doanh nhân, giới chính khách để mà “xúc tiến đầu tư và hợp tác kinh tế”. Giờ đây trở lại đi sâu vào các ấp,  đên với cuộc sống của người tu hành mới giật mình tỉnh mộng.

Suốt cả tuần lễ đầu tiên ngủ tại Viên Chiếu, mùi chất thải của nhà máy Vedan và các khu công nghiệp rải suốt vùng đất Long Thành, làm bầu không khí ngột ngạt đến độ sinh ốm. Nương nhờ năng lực của đại chúng, tuần thứ hai tôi thực tập tọa thiền nên đã thoát khỏi cái cảm giác ngộp thở.

Thế rồi công việc bận rộn hối tôi trở lại Hà Nội sớm hơn dự tính. Sức ép công việc của người dân thành thị trong bầu không khí đông đúc ngột ngạt lại mang một sắc thái khác. Tôi bỗng khởi niệm so sánh và cảm thương cho người tu. Những nhân tài bao năm trước đây đã khước từ danh lợi đời phàm tìm đến nơi rừng sâu hẻo lánh, tự dựng nên một cộng đồng cho giới tu tập trong suốt mấy chục năm qua.

Buổi đầu tiên đi lao tác dọn đường, gần 20 người tham gia mà cũng mất đến gần 2 ngày mới xong, đó là chỉ vỏn vẹn con đường  dẫn từ cổng Viên Chiếu ra khỏi vườn tràm, vườn điều mà thôi. Chưa hết buổi sáng mà tôi đã mệt lữ, nhìn phía trong vườn điều toàn những bịch rác lớn mà thấy ngán ngẩm, lóe lên trong óc của tôi cảnh tượng về cỗ máy nghiền rác khổng lồ, cỡ ước chừng bằng trái đất, đang tự nướng trước mặt trời và điên đảo xoay quanh mình nó, với hàng hà sa số mọi thứ chứa trong bụng và bấu víu nhầy nhụa khắp trên bê mặt vỏ, đang bị nhào lộn không ngừng. Bỗng tôi thấy loài người thật tội nghiệp cư nói cứ làm những gì với nhau mà chẳng biết rằng đang bị lộn nhào cùng rác rưởi do chính mình thải ra một cách vô ý thức. Ai đã từng thấy chiếc xe tải chở cỗ máy bê tông trộn sẵn (ready- mixed concrete) để phục vụ xây dựng những công trình thì sẽ thông hiểu cho sự tưởng tượng của tôi.

Qua ngày kế tiếp, có dịp đọc các bài viết của những nhân chứng sống- các quý cô tìm về lịch sử Viên Chiếu mới thấy mình nhỏ bé quá chừng, chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại làm nổi những điều như các quý cô đã làm để tạo dựng được một Viên Chiếu hôm nay.

Quả thực, Viên Chiếu và Thường Chiếu là hai “chiếu” lớn nhất trong số các “chiếu” rải khắp miền đất Long Thành chan chứa ‘duyên tu”. Mỗi “chiếu” nuôi dưỡng một đại chúng lớn tới gần 200 người, bằng cả một doanh nghiệp tầm cỡ rồi đấy chứ. Vậy mà khi đặt chân tới Viên Chiếu, Thường Chiếu cũng như các “chiếu” khác đều cho tôi cái cảm giác như lạc vô chốn thinh không, như đi trong cõi mộng, nhưng vô cùng thực, chân thật từ lá cây, ngọn cỏ, khác ngược hoàn toàn với sự điên đảo mộng tưởng của thế trần.

“Đến với cửa “không” mới thấy đời là “có”

Về ngôi nhà “có” mà thấy đời như “không”mot-goc-vien-chieu

Những ẩn hiện tài hoa Viên Chiếu, Thường Chiếu hòa quyện, truyền  vào không gian và chảy suốt thời gian. Đứng bên chiếc cầu thơ mộng, mộc mạc ráp ranh giới của Viên Chiếu với đồng quê mênh mông, chuyện trò với cô Hạnh Đạt một buổi chiều tà, mở lời bằng cớ cánh cò chao nghiêng tự nhiên là vậy, xin xá lỗi trước với quý cô hãy để con nói những lời vớ vẫn, vô tư của một đứa mới tìm đến Đạo. cô mĩm cười hiền lành. Tôi biết rằng tay Bồ tát luôn sẵn mở, tim Bồ tát sẵn chờ mọi sự  để thầm lọc biến thành những giọt cam lồ hiến tặng lại cho mỗi chúng sinh. Tấm thân vật lý đang chịu những cơn đau, mà sao lòng thênh thang vẫn sẵn lòng mời gọi, vỗ về ấp ủ mọi nỗi đau tình cờ trên cõi đời, dắt dìu đưa về an lạc. Cô biết không, nếu nhân bản vô tính có thật, thì con ước được nhân bản cả vạn lần những người tu như quý cô ở Viên Chiếu này nhằm “thay máu” cho thế giới loài người.

Cách đây mấy bửa, khi rờ tới cuốn Sa di & Sa di ni, tôi đặt câu hỏi lớn vì sao đến thế kỷ này mà còn học mấy thứ cổ lỗ sĩ đến thế này ư? Nhưng rồi khi nghe thầy Ân giảng, tôi mới vỡ lẽ ra giá trị của cuốn sách cổ đó. Có vao nhà đạo, học đạo, ăn ở và sống với đạo thì mới  thấm được giá trị đạo ấy. Tôi thầm cảm ơn thầy Ân, người mang phương pháp truyền đạt thật dễ cảm, giúp tôi phá chấp được sự so sánh với những điều Tây học mà tôi bị ngấm bấy lâu.

Tôi dám chắc chỉ vài tháng sống với ‘lò luyện đạo’ Viên Chiếu thì bất kể ai gai đời đầy mình mẩy cũng sẽ được bào mòn, và nếu đủ duyên sống đạo thì Phật tánh có cơ duyên  hiên lộ dần ra. Mô hình Thiền viện Ni như ở tại Viên Chiếu này mà được nhân rộng ra thì lợi lạc rất nhiều cho phụ nữ VN đấy.

Nhờ có sự nhiệt thành và mến khách của cô Viên Thể và cô Niệm Thiền, tôi đã có cơ hội gặp gỡ được với các bậc chân tu tại Viên Chiếu và Thường Chiếu.

Lời chia sẻ của cô Hậu về câu “sắc tức thị không, không tức thị sắc” đã làm tôi liên tưởng tới  câu nói của Enstein, chủ thuyết tương đối, một thành tựu lớn đóng góp cho loài người. Nhưng cái nhìn hài hước thì tôi cho rằng ông ta được loài người tung hô về đóng góp đó, ông ta cũng mắc căn bệnh trầm kha của loài người nói chung, đó là bệnh ngã mạn, và đã lỡ để cho bản ngã trừng sinh lên ngoài cả khả năng kiểm soát, bằng chứng là ngày nay báo chí quốc tế công bố những bức thư của ông thồ lộ nỗi ngán ngẫm khi bị kéo vào  vòng xoáy của tự ngã vì không thoát ra được khỏi sự tung hô quá mức của loài người. Phải chăng, lời ông nói về đạo Phật cũng chỉ là ‘đầu lưỡi”. Tôi tự thưởng cho mình một thoáng cười thầm  bằng cách tưởng tượng ra la khi Einstein gặp “sắc sắc không không” của đạo Phật  ỗng thấy thuyết Tương đối của một nhà khoa học  vĩ đại như mình  cũng chỉ giống như  tình trạng của một cô công chúa được nuông chiều trong khuê phòng, hoan hỷ trong trò chơi với cái móng tay đặt sát tròng mắt làm che khuất mặt trăng!!!

Để thông cảm cho việc trương phồng bản ngã cùa con người chỉ có thể tìm đến cách giải thích rằng “nhận thức cả một quá trình – quá trình của sự tiến hóa” mà thôi.

Thực ra, cách xưng hô theo cấp bậc trong  nhà đạo tôi đâu có hay, nhưng trong tôi các sư cô ở Viên Chiếu này đều là những  cô giáo tâm hồn của tôi. Có một cô mà mọi người kêu là sư chú Thuận. Sư chú là người nhiệt thành và hài hước lắm. Tôi cảm nhận ngay từ buổi gặp đầu tiên khi tôi được cô Thiền đưa tới chào ra mắt, lúc đó sư chú đang xăm lá trên vườn cát. Cái vẻ hài hước đượm nồng trên từng mẫu chuyện và mỗi lần tôi có cơ hội gần sư chú đã  in đậm trong tâm trí tôi. Đêm hôm trước tôi về, duyên tôi sao mà cũng đủ để được gặp cô Thuần  Chánh. Ngồi trong phòng cùng sư chú Thuận và cô Thuẩn Chánh, tôi nghẹn lời với những dòng thơ một thời của cô Thuẩn Chánh. Dường như đó là một phần thưởng cho tôi sau một hồi thưa chuyện với cô về đề tài cho học vị tiến sĩ mà tôi đang theo đuổi. Trước kia khi chưa có duyên biết đến đạo Phật, tôi định bụng tiến thẳng từ trên nền móng thạc sĩ kinh tế quản trị kinh doanh của mình lên bậc tiến sĩ bằng nhãn quan ‘thế trần’. May thay! Duyên lành đã tới khai thị cho tôi, bởi vậy  mà tôi chẳng còn vội vã trượt dài trên xa lộ cạnh tranh của đời trần. Tôi quyết định dành thời gian đi tìm học đạo. Phật giáo, nền tảng linh hồn của dân tộc, ta hiểu gì, viết gì về ‘Các định chế kinh tế và xã hội dân sưở VN’- tên đề tài của tôi, nếu chẳng hiểu gì về linh hồn dân tộc?

Tinh hoa của thế giới loài người chỉ có thể được tiếp nhận và ứng dụng khi con người sẵn sàng cho sự khai trí, mở tâm. Tâm từ được chiếu rọi  từ nơi nhà đạo và lan tỏa thắp sáng cho bao tâm hồn những sinh linh có duyên biết tìm đến.

Bên cạnh sự ấm áp tình người mà các quý thầy, quý sư cô và toàn tề đại chúng Viên Chiếu dành cho tôi, tôi còn được Hòa thượng Nhật Quang, trũ trì chùa Thiền viện Thường Chiếu và thầy Thông Hạnh, phó trụ tri tiếp chuyện và sẵn lòng giúp tôi về tài liệu cho đế tài của tôi, được tham quan toàn cảnh thiển viện, các hoạt động của chư Tăng và cả La  Văn Tuệ Uyển, mái ấm của gần 40 chú tiểu từ khắp các vùng miền đấy nước, chứng kiến các hoạt động của thanh thiếu nhi dưới sự tổ chức của Thiển viện Viên Chiếu, tôi tin chắc rằng, những nhân tài hội đủ Bi – Trí –Dũng từ vườn ươm là các thiền viện  của Hòa thượng Thích Thanh Từ như Viên Chiếu, Thường Chiếu sẽ tỏa đi khắp mọi miền  tổ quốc để thực hiện vai trò dẫn đường của Đạo nhập thế, cho hồn dân tộc được nương nhờ.

Sớm nay, nhập vào dòng đời náo nhiệt mà  lòng tôi ngát hương “Nụ hoa Sala”, giai điệu những ca khúc Viên Chiếu mang theo hình ảnh  của quý sư cô, tác giả của những ca khúc mộc mạc, thoát lòi, bắt nguồn từ chân lý sống.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 39 | MINH TÂM

(Visited 151 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cảnh Chùa, Kỷ Niệm, Minh Tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *