An trú

| 03/08/2016 | 0 Comments

An truKhi bước chân ra khỏi tòa án, biết mình đã vĩnh viễn mất chồng, một nỗi buồn trĩu nặng đè trong tim tôi dù rằng tôi thắng kiện, được quyền nuôi con và chồng tôi phải chịu phí cấp dưỡng cho đến khi con tròn mười tám tuổi. Có lẽ trong những vụ kiện ly hôn, có thể nói chẳng ai thắng cả, đôi bên đều thua, và thua thiệt nhiều nhất vẫn là phận phụ nữ chân yếu tay mềm, vốn thường sống nương tựa vào người chồng trong nhiều lãnh vực, dù cho người phụ nữ đó có nghề nghiệp, có thể độc lập về kinh tế đi nữa. Thoáng nhìn người đàn bà đã chiếm đoạt chồng mình đang vui vẻ nắm tay anh ấy đi đến chiếc xe taxi, có mẹ chồng tôi ẵm đứa cháu nội chờ sẵn, lòng tôi chợt nhói lên một nỗi đau. Tôi lặng lẽ dắt đứa con trai vừa tròn chín tuổi đang đứng chờ với ông ngoại, nó vừa đi, vừa ngoảnh đầu nhìn, hỏi sao cha không đi với mình. Tôi cắn môi, cố kềm dòng lệ chực tràn ra khóe mắt…Cuộc tình của chúng tôi đâu phải chỉ là mười năm ngắn ngủi nên nghĩa vợ chồng, mà đã kéo dài từ rất lâu. Là bạn học từ cấp hai, sớm chiều vẫn thường cùng nhau cắp sách đến trường; khi lên cấp ba, những lời trêu chọc, ghép đôi của bạn bè khiến chúng tôi để ý và đến với nhau. Cả hai cùng hẹn cố gắng học tập, kiếm một cái nghề để mưu sinh rồi mới tiến tới hôn nhân. Cuộc tình chúng tôi ngọt ngào, nhẹ nhàng và đẹp như những vần thơ của Xuân Diệu. Khi tốt nghiệp phổ thông, tôi thi vào sư phạm, anh ấy thi vào ngành xây dựng; tuy học khác trường, xa mặt nhưng không cách lòng, những ngày nghỉ, tôi với anh ấy vẫn đưa nhau đi chơi, bàn tính chuyện tương lai.

Rồi ngày chờ đợi đã đến. Tôi thẹn thùng trong trang phục cô dâu, anh ấy thật điển trai với bộ vét màu cà-phê sữa; cả hai đều rực rỡ trong ngày cưới, ai nấy đều khen chúng tôi thật xứng đôi vừa lứa.

Sau đám cưới, chúng tôi về sống chung với mẹ chồng vì anh ấy là con trai duy nhất của gia đình. Tôi công tác ở một ngôi trường gần nhà; anh ấy làm việc cho một công ty xây dựng cách nhà hơn năm chục cây số, mỗi tuần chỉ về nhà vào chiều thứ bảy, chiều chủ nhật phải trở lên chuẩn bị ngày sau làm việc. Đôi khi do phải thi công những công trình xa, có khi cả tháng anh ấy mới về nhà một lần. Vợ chồng mới cưới mà phải xa nhau như vậy tôi rất buồn, nhưng nhờ có mẹ chồng tốt bụng và rất tâm lý nên tôi cũng nguôi ngoai. Cha chồng tôi mất đã lâu nên mọi tình thương bà đều dồn cho chồng tôi; tôi về sống chung, bà thương yêu tôi hết mực chứ không có thái độ như những người mẹ chồng thương con trai quá nên không ưa con dâu do ganh ghét vì bị chia sớt tình cảm. Chồng tôi còn có một người chị ruột đã có chồng, sống cách nhà mẹ ruột không xa lắm, chị ấy hay về thăm mẹ chồng tôi; tình cảm chị em chúng tôi rất tốt, thường thì thầm kể lể chuyện đàn bà với nhau.

Đứa con trai ra đời là một món quà tuyệt diệu mà tạo hóa đã ban tặng cho chúng tôi. Anh ấy hay nhìn con rồi tự hào nói nó giống anh sẽ đẹp trai, nhiều cô mê cho mà xem; đối với tôi thì đứa con dĩ nhiên là báu vật trên đời không gì sánh bằng.

Con ngày càng lớn, lại thường xuyên chỉ có một mình quán xuyến trong ngoài nên tôi phải lo lắng, cực nhọc nhiều hơn; công việc ở nhà trường bề bộn, hết thi đua lại kiểm tra chéo, rồi phải dạy bổ sung kiến thức cho các học sinh kém, rồi học bổ sung nghiệp vụ; mẹ chồng lại đổ bệnh. Mỗi ngày tôi đều phải vật lộn với hàng đống công chuyện. Do đầu tắt mặt tối, việc chăm sóc nhan sắc cho bản thân tôi hầu như quên khuấy đi; ăn mặc qua loa, phấn son ít khi đụng tới. Mẹ ruột tôi và mấy đứa em gái mỗi lần gặp tôi là cứ quở tôi xuống dốc quá, và họ hăm rằng coi chừng bị mất chồng. Tôi thì chỉ cười, chống chế qua loa; bận quá mà. Vả lại, tôi tin tưởng tuyệt đối lời anh ấy hứa trong đêm tân hôn, không bao giờ bỏ tôi trong suốt cuộc đời này.

Sự bận bịu, bỏ bê chăm sóc nhan sắc và lòng tin khờ khạo đã khiến tôi phải trả giá đắt. Có hôm anh ấy nhìn tôi rồi hỏi mấy bộ đồ đẹp đâu mà em mặc mãi mấy bộ quần áo này hoài vậy; có hôm sửa soạn chở tôi đi thăm bà con, tôi do bận lo nấu ăn cho con và mẹ chồng, xong công việc tôi vội thay quần áo, trang điểm qua quít, anh ấy lại kể cô vợ của người bạn đến ăn tiệc ăn mặc trang điểm thật đẹp, ai cũng trầm trồ khen thằng bạn đó có phước, lấy được cô vợ đẹp. Và dù nhiều lần anh ấy nhắc khéo tôi chuyện trang điểm nhưng tôi cứ vô tâm không để ý, cứ nghĩ có con có cái, đủ sức buộc ràng chân chồng, hơi đâu lo chuyện trang điểm giữ gìn nhan sắc cho nhọc. Ác thêm một nỗi, không hiểu sao dạo đó, tôi ăn rất ngon, ngủ lại mê mệt nên chẳng bao lâu đã phát phì, hông dầy ra, cổ có thêm một ngấn, đi đứng thấy mệt mỏi nặng nề. Một hôm, vừa về tới nhà, thấy tôi đứng một mình, anh ấy lấy hai tay bấm vào hai bên hông tôi rồi bảo, mỡ đóng nhiều dữ. Tôi chống chế, không hiểu sao lúc rày đói hoài, chắc tại làm nhiều việc; anh ấy không nói gì, lặng lẽ vào trong phòng nằm nghỉ. Và tôi lại tiếp tục vô tư ăn nhiều, ngủ nhiều sau khi làm hết các công chuyện nhà mà chẳng hề nhớ đến những lời chê của anh ấy.

Thời gian lặng lẽ trôi; về sau, những chuyến về nhà chiều thứ bảy của chồng tôi thưa dần, tiền lương hàng tháng, anh ấy cũng đưa ít đi, lấy cớ là công ty gặp khó khăn nên lương bổng eo hẹp. Trực giác của đàn bà đã báo cho tôi biết có một sự thay đổi lớn trong anh ấy. Không còn những phút giây ân ái mặn nồng như xưa; có lần tôi choàng tay qua ngực anh ấy, anh gỡ tay tôi xuống, gắt gỏng nói buồn ngủ. Tôi nằm bên chồng như nằm bên khúc gỗ, nhiều đêm nước mắt tôi chảy tràn ướt cả gối mà anh ấy ngủ rất say, chẳng chút phản ứng trước những tiếng thở dài, lăn trở suốt đêm của tôi. Tôi không hiểu tại sao bấy giờ anh ấy lạnh nhạt ra mặt với tôi; những câu nói cộc lốc, gắt gỏng vô cớ khiến tôi giật mình ngạc nhiên không biết mình có lỗi gì. Do công ty anh làm việc phải di chuyển theo công trình, rày đây mai đó, tôi dù có nghi ngờ nhưng không biết phải làm sao để tìm ra nguyên nhân trở tánh, trở nết của anh ấy. Rồi lại phải lo cho con, lo cho mẹ chồng bệnh hoạn, cộng thêm công việc nhà trường, tất cả đã bó tôi vào tình thế quẫn bách khó thoát ra được. Một hôm mẹ ruột tôi nhắn tôi về gặp gấp. Khi tôi về đến nhà, mẹ tôi nét mặt trầm trọng bảo với tôi là bà biết chắc chắn rằng chồng tôi đã có vợ bé do mẹ tôi có người bạn ở gần nhà của người đàn bà đó, ả đó đã có một đời chồng; mẹ tôi nói, chồng cô ta chết hơn tám năm, sống một mình, bán quán nước ven quốc lộ, đã ở với chồng tôi hơn một năm, mới sinh được một đứa con vài tháng tuổi. Tôi nghe mẹ nói mà tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng, nước mắt tuôn tràn; điều lo lắng bấy lâu đã trở thành sự thực. Vì sao nỗi đau này lại đến với tôi, khi tôi đang là một người vợ tốt, một dâu thảo, một mẹ hiền. Tôi muốn thét to cho cả trái đất, cả loài người đang hiện hữu nghe câu hỏi của. Tôi suy sụp hoàn toàn, lặng lẽ trở về bên nhà chồng. Đêm đó tôi khóc rất nhiều với mẹ chồng, bà ấy hết lời an ủi tôi, nói tôi là người con dâu duy nhất mà bà chấp nhận, khi bà còn sống không ai có quyền bước vô nhà này thay thế tôi được. Tôi hiểu những lời nói của mẹ chồng tôi chỉ là lời vỗ về vì có ai bỏ con ruột mà bênh con dâu bao giờ. Tôi thầm hiểu mình đã thua trắng tay trong cuộc tình tay ba này.

Bấy giờ tôi mới thấm lời dạy của mẹ ruột; bà hay rầy tôi ăn mặc xuề xòa, không chịu trang điểm, lại để phát phì. Mẹ tôi hay nói, đàn ông thường yêu cái đẹp, thích nghe lời dịu dàng, nếu người vợ cứ nghĩ chỉ cần lo săn sóc cho chồng con là đủ, không cần gìn giữ sắc đẹp là rất sai lầm, dễ đánh mất hạnh phúc có trong tay.

Chiều thứ bảy tuần đó, tôi và mẹ chồng nhắn anh ấy về nhà gấp. Khi gặp mặt, tôi cố giữ bình tĩnh mà nước mắt cứ tuôn trào làm cho tôi nghẹn lời; cố gắng lắm tôi mới có thể yêu cầu anh ấy nói sự thật về việc lấy vợ lẽ. Lúc đầu anh ấy làm bộ tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ một lát sau, anh bình thản xác nhận điều đó là sự thật. Anh ấy lại nói bây giờ không muốn sống chung với tôi nữa vì thấy không hạp với tánh tình, cách sống của tôi và yêu cầu tôi ly dị. Lúc đó không hiểu sao tôi lại bình tĩnh một cách lạ lùng, ngồi nhìn thẳng vào mặt người đàn ông mà mình bấy lâu yêu thương như nhìn một kẻ phản bội, mà trên đời này có hạng người phản bội nào được đáng coi trọng. Chồng tôi cúi đầu, tránh ánh mắt của tôi. Mẹ chồng tôi vừa khóc vừa mắng anh ấy rất nhiều. Tôi nắm tay bà ngăn lại, tôi không muốn bà khổ vì bênh vực tôi nhưng bà không nghe, vừa khóc, vừa lớn tiếng la rầy; bà bảo khi bà còn sống, ngoài tôi ra, đừng hòng có con nào bước vào nhà này được. Bị mẹ mắng chửi hoài, chồng tôi bực bội lên xe bỏ về cơ quan. Chiều đó, tôi bỏ không ăn cơm, nằm khóc, đứa con tôi cứ nắm tay tôi hỏi sao mẹ khóc hoài, tôi càng khóc nhiều hơn khi nghĩ đến cảnh con mình mất cha, nghĩ đến ngày tôi phải xa rời mái nhà ấm êm này mà bấy lâu tôi nhọc nhằn vun vén trong ngoài.

Từ hôm đó, chồng tôi bỏ nhà gần hai tháng không về. Một hôm anh ấy lặng lẽ về, tìm mẹ chồng tôi nói gì đó rồi vội vã đi, không buồn nhìn đến mặt tôi. Tôi thấy thật tủi thân; không tình thì cũng nghĩa, sao lại đối xử với tôi lạnh lùng như người dưng nước lã như vậy. Hai ngày sau, mẹ chồng tôi sửa soạn đồ đạc định đi đâu đó; tôi gặng hỏi, bà lúng túng trả lời định đến nhà người bà con chơi, sáng mai về. Nghe mẹ chồng bảo vậy nhưng tôi thấy ánh mắt bà như đang giấu diếm điều gì đó; tuy nhiên, tôi làm thinh không nói gì nữa. Đến chiều đó, mẹ ruột tôi gọi điện thoại qua nói cho tôi biết bạn của mẹ tôi báo hôm nay là đám thôi nôi con của chồng tôi với người đàn bà đó, có cả mẹ chồng tôi tham dự. Tôi nghe xong, lúc đầu hết sức giận mẹ chồng, bà ấy nói với tôi những lời tốt đẹp, sao bây giờ… nhưng khi bình tĩnh trở lại, tôi thông cảm cho hoàn cảnh của mẹ chồng tôi; con của tôi và con của người đàn bà kia đều là cháu nội của bà nên bà đâu thể bỏ đứa nào. Và tôi hiểu thế là hết, chồng không còn thương yêu, mẹ chồng không còn giữ lời hứa thì tôi còn lưu luyến gì căn nhà này nữa. Thế là tôi quyết định dứt khoát ly hôn. Tôi gọi điện thoại yêu cầu anh ấy về làm thủ tục, đưa nhau ra tòa giải quyết chuyện chia tài sản và ai sẽ được quyền nuôi đứa con.

Sau khi ly hôn, hai mẹ con tôi dọn về ở trong một căn nhà trọ gần trường tôi dạy. Ngày tôi rời khỏi nhà chồng, mẹ chồng tôi khóc rấm rứt, bà cúi mặt như do tự thấy lỗi của mình; chồng tôi thì chẳng hề léo hánh về, chỉ nhắn bảo tài sản chung tôi muốn lấy gì thì cứ lấy để sau này cho con tôi dùng được thoải mái. Sau đó với số tiền dành dụm do chơi hụi và đóng góp giúp đỡ của dòng họ nội ngoại, tôi đã mua một miếng đất nhỏ, cất một căn nhà vừa đủ ở cho hai mẹ con tôi. Hàng ngày tôi chở con đi học và đến ngôi trường gần đó để dạy. Mẹ chồng tôi bấy giờ phải ở một mình nên chị chồng tôi phải chạy tới chạy lui để săn sóc bà. Do cực nhọc, chị ấy thường đến nhà tôi than thở, tỏ ý oán ghét người đàn bà kia vô cùng. Nghe chị ấy nói, chồng tôi thỉnh thoảng đưa người đàn bà đó về nhà nhưng không ai nóí đến nên chỉ ở vài tiếng đồng hồ rồi trở về nhà riêng; thương là thương đứa cháu mà thôi, chứ ai cần cái thứ ấy, chị chồng tôi bảo.

Tuy đã rời khỏi nhà chồng một cách tức tưởi, không còn quan hệ gì với nhau nhưng tôi vẫn để mẹ chồng tôi đến thăm cháu, chồng tôi trật chứ bà ấy đâu có lỗi gì. Về phần chồng tôi, sau ly hôn tôi vẫn để con mình liên hệ với cha nó; tôi không hề có ý định chia cắt tình phụ tử nên cả hai thường liên lạc với nhau qua điện thoại, nhưng có một lần con tôi gọi cha nó, người đàn bà kia bắt máy; từ đó về sau nó cắt hẳn liên lạc với cha nó dù tôi vẫn nhắc nhở con mình nên liên lạc với cha thường xuyên. Do muốn con không mất nguồn cội, những ngày giỗ ông nội nó tôi lại đưa con về dự. Họ hàng bên chồng thấy hai mẹ con tôi về đều rất mừng, xúm nhau lại thăm hỏi. Chúng tôi vừa phụ làm công chuyện vừa nói chuyện rôm rả như chẳng hề có chuyện ly hôn. Chồng tôi khi gặp mặt cũng chào hỏi tôi như bao người khách khác; còn người đàn bà đó cũng về dự đám giỗ nhưng chẳng ai nói đến, phụ làm công việc một chút thì ẵm con qua căn chòi giữ vườn nằm tới chờ tới giờ ăn, ăn qua quýt xong thì bỏ về trước. Ai nấy nhìn cô ta với đôi mắt không ưa, họ thì thầm nói to, nói nhỏ…

Bây giờ khi viết những dòng chữ này, lòng tôi đã nguội lạnh, không còn như những ngày đầu đau đớn, tuyệt vọng, cô đơn, oán hận nữa. Nhờ duyên lành đưa đến, biết tôi khủng hoảng tinh thần vì chuyện ly hôn, một bạn đồng nghiệp đã khuyên và dắt tôi đến một ngôi chùa ở gần nơi tôi cư ngụ; ngôi chùa mà hàng ngày lúc trước tôi vẫn qua lại nhưng không hề để ý đến. Từ ngày đầu bước chân đến ngôi chùa đó, tôi đã cảm nhận được sự bình yên trong tâm hồn khi quỳ trước tượng chư Phật, cảm nhận lòng từ bi vô lượng của Bồ- tát Quán Thế Âm qua ánh mắt dịu dàng của pho tượng Ngài, cùng sự ấm áp với lời khuyên nhủ nhẹ nhàng, đầy yêu thương của sư cô trụ trì và những cái chắp tay, những nụ cười thân thiện của Phật tử trong chùa. Từ đó, tôi thường xuyên dắt con đi chùa vào những ngày được nghỉ và ngày rằm. Dần dần, tôi đã thấm nhuần lời dạy của Phật pháp sau những năm tháng đi chùa và học giáo lý. Mọi chuyện trên đời này, kể cả chuyện tình cảm, tình yêu, tất cả đều do duyên hợp mà thành, hết duyên thì tan rã có chi mà buồn, mà tiếc. Tôi dồn tất cả tình cảm của mình dành cho con và công việc. Con tôi học rất tốt, thoáng một cái đã lên lớp mười, càng ngày nó càng giống cha, cầu mong nó đừng giống anh ấy cái tánh trăng hoa, ăn ở bạc tình. Về công tác ở cơ quan, nhờ dồn sức vào nhiệm vụ, năm nào học sinh lớp tôi phụ trách cũng đạt thành tích học tập giỏi hơn chín mươi lăm phần trăm, tôi rất được sự tín nhiệm của Ban Giám hiệu.

Khi viết những dòng chữ này, về chuyện ly hôn với chồng, đối với tôi bây giờ nó chỉ là một vết sẹo đang mờ dần theo năm tháng. Tôi đã có chỗ dựa là Phật pháp và đứa con ngoan hiền bên cạnh. Tâm hồn tôi đã an trú nơi chốn thường hằng ở cõi vô thường này.

Văn Hóa Phật Giáo số 201

(Visited 183 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cuộc sống, Phương UYên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *