Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nguyễn Thị Thanh Thảo --- Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nguyễn Thị Thanh Thảo"/>

Buồn ơi, chào mi !

| 18/03/2013 | 1 Comment

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nguyễn Thị Thanh Thảo

Buồn ơi chào mi

Giống như tất cả những gì tồn tại song đôi trong cuộc đời này: những đỏ – đen và xanh – trắng, những hy vọng và tuyệt vọng, hạnh phúc và bất hạnh…, nỗi buồn – từ khi sinh ra đã trở thành một tên gọi thân thuộc và luôn giữ mình ở một vị trí khiêm nhường bên cạnh… niềm vui.

Bạn thất bại trên đường đời, buồn. Bạn đau khổ vì tình yêu, buồn. Bạn bị thua kém, bạn chịu ẩn ức, bạn sa ngã, bạn bệnh tật, bạn sống tha hương… Có biết bao nhiêu điều có thể mang lại nỗi buồn đến cho bạn mỗi ngày. Có người sẵn sàng đón nhận nó, có người bình tĩnh đối mặt, nhưng cũng có người tràn ngập nỗi đau đến mức tự mình phải trốn chạy trong tuyệt vọng.

Bản chất không khác với niềm vui, không khác với hạnh phúc hay bất kỳ một tên gọi nào khác để miêu tả trạng thái cảm xúc của con người. Và thường chúng ta nghĩ rằng, nỗi buồn là thứ nên tránh nhắc đến, nên tránh gỡi lại. Một kỷ niệm buồn, một câu chuyện cũ không vui thường làm cho tâm thần con người trở nên ủy mị, bải hoải, thậm chí có thể rã rời, thậm chí mang lại sự tuyệt vọng. khi bạn ốm đau, bác sị thường hay khuyên bạn nên lạc quan và hy vọng, dù bạn có thể chỉ còn sống được rất ít ngày. Tất nhiên có được một đời sống tinh thần tươi trẻ, cơ thể bạn, ý chí của bạn sẽ trở thành một “liều thuốc tinh thần” không kém phần hiệu nghiệm. Bạn vẫn tin đón chào một ngày mới, bạn vẫn cảm nhận được ban mai với những tiếng chim tràn ngập yêu thương, bạn bồi hồi khi nghe dòng giun dế… và cơn đau của bạn, tự nhiên cụng giống như một nhịp thở bình yên.

Đức Phật không khuyên chúng ta nên yêu thương nỗi buồn như yêu thương một hài nhi vừa mới rời lòng mẹ. Ngài chỉ cho mỗi người trong cõi nhân gian đông đúc hiểu rõ bản chất của sự sống là vô thường, và khuyên mọi người hãy bình tâm đối diện với nó, tự nhiên nhi nhiên, như cỏ cây hoa lá sinh trưởng bốn mùa. Bạn làm sao tránh khỏi bệnh tật tránh khỏi khổ đau khi bản chất đời sống vốn là hữu hạn, là hằng biến trong từng sát – na? Bạn làm sao có thể tránh khỏi cái chết, tránh khỏi hỷ, nộ, ái, ố khi bạn tồn tại hiện hữu cùng chung một cộng đồng, cùng chung một quần thể? Bạn không nên tránh cái gì hết. Vì dù bạn có được chọn lựa đến thế nào, khi đặt bước chân vào cuộc đời rộng lớn, bạn cũng phải in dấu mình trên con – đường – của – vô – hạn.

Và bạn lên đường với vô số những điều gặp được, đó là một ngã rẽ của hạnh phúc, đó là một vòng cung của tình thương, là những sông dài, là biển lớn của sự thử thách, là muôn vàn của ổ gà, ổ voi của rất nhiều cám dỗ… Và đó là muôn trạng hình hài của nỗi buồn bất tận mà bạn đi qua.

Bạn đừng chạy trốn nó.

Bạn hãy đón nhận nỗi buồn của mình bằng một cái gì cò thể: sự chịu đựng của bạn, sự bình tâm của bạn, tâm hồn ngây thơ của bạn và kể cả sự yếu đuối của bạn… bạn hãy đón nhận nó giống như ăn cơm, uống nước, thưởng nhạc, xem hoa mà không bằng giả tạm nào. Từ tâm hồn cởi mở của bạn, nỗi buồn nhầt định sẽ ở lại và chung sống hòa bình cùng bạn. Vì chắc chắn, không có lời an ủi nào cò thể xóa tan nỗi buồn trong bạn, không có niềm vui nào có thể che khuất nỗi sầu có xứ, tha hương, bệnh tậ, ẩn ức… đang có ở trong lòng bạn. Rồi tự nhiên sẽ có một buổi sáng nào thức giấc, bạn gặp được một – gương – mặt – khác của nỗi buồn: gương mặt của tình thương. Bạn sẽ vẫn tiếp tục sống nơi đất khách quê người nhưng đã có một quê hương tràn ngập trong trái tim bạn, bạn vẫn chưa dứt khỏi cơn đau nhưng ý nghĩ của bạn đã lành, và bạn cũng biết tự tha thứ cho mình sau lần sa ngã…

Và còn ngại ngần gì mà bạn không thử nói câu: buồn ơi, chào mi!?

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28 | Nguyễn Thị Thanh Thảo

(Visited 431 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cuộc sống

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Buồn ơi chào mi, đọc xong bài này là hết buồn luôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *