Lần cuối

| 28/08/2014 | 0 Comments
  • Thảo Vylan-cuoi

Chuông điện thoại reo, tôi nhìn thấy một số lạ 0177…”Điện thoại từ Mỹ”, tôi nhủ thầm.

Điện thoại gọi vào 8 giớ sáng, giờ này dường như là 8 giờ tối ở Washington. Tôi ít khi nhận được các cú điện thoại này. Mỗi lần như vậy, đối với tôi, đó không phải là một cú điện thoại, đó là một nỗi lòng lên tiếng. Lần đầu tiên nhận được số điện thoại loại này, tôi được anh bạn K. báo tin cho biết rằng cha anh đã mất. Lần thứ hai nhận được cú diện thoại từ một học trò mới sang, nói chuyện cho đỡ buồn.

– Tôi là N. đây!

– Anh có khỏe không?

– Tôi vẫn khỏe, có việc này muốn nói với V. Bố tôi đang hấp hối.

– Vậy à!

Ai rồi cũng đối diện với chuyện này. Bố anh từng làm nghề hớt tóc để nuôi cả đàn con. Anh học được nghề của bố và cũng dùng nó để nuôi thân trên đất Mỹ. Con người ta khi sinh ra nào đã biết đến nghề hớt tóc, bán xôi, bán bánh tráng, mua ve chai…?Thế mà vì cuộc sống thúc ép, vì phải nuôi con, vì trăm ngàn thứ, người ấy phải làm những nghề buôn thúng bán bưng. Lần đầu tiên mang quanh gánh trên vai, chường mặt ra đường trước bàn dân thiên hạ, lang thang đi từ hẻm này đến ngõ nọ, không biết người cha người mẹ ấy có thấy ngượng nghịu, lóng cóng tay chân? Tiếng rao lúc đầu không biết là rụt rè hay mạnh bạo? Thế rồi cũng qua hết một đời, rồi cũng đến ngày kết thúc.

– Bố tôi có tỉnh một lúc, ổng chửi bới la mắng nhiều quá. Bây giờ lại hôn mê rồi.

Điều ấy cũng đúng thôi, đối diện với cái chết và sự đau đớn của thân xác vượt quá sức chịu đựng của con người. Mà cuộc đời đã qua cũng ngọt ngào gì cho cam. Mua mua bán bán nào có gì dễ chịu. Tôi đã từng thấy một cái xe đạp đổ nghiêng ở ngã tư đường, người chủ đang cuống cuồng nhặt những trái cóc vào trong thúng. Số cóc ấy nếu bán hết đi cũng chỉ được vài chục ngàn, bằng với tiền ăn sáng của một người dư dả. Tôi cũng từng thấy một người bán vé số bị giựt cả nguyên xấp vé số, vừa di vừa khóc tức tưởi. Tôi cũng từng thấy một bà mẹ đi mượn gạo mà không ai cho mượn. Tôi cũng từng thấy những bà mẹ ba bốn giờ sáng phải để lại đứa con còn nhỏ ở nhà để chạy đi mua thịt theo tem phiếu rồi bán đi để lấy chút tiền để sống. Đây có phải là “khổ trong khổ”mà Đức Phật nói tới?

– V. có thể giúp tôi việc này không? Tôi suy nghĩ cả ngày hôm nay rồi mới nói với V.

– Tôi có thể giúp gì cho anh?

Trước cái chết, tôi hoàn toàn bất lực. Tôi rất sợ đối diện với điều đó. Tay chân tôi thừa thãi, không biết nói chuyện gì. Tôi chỉ có thể rúc vào một chỗ ngồi và nhìn. Tôi thường không có cảm xúc mạnh mẽ đến độ phải bắt buộc nhìn người thân lần cuối. Chỉ sau cái chết ấy, xuất hiện trạng thái thiếu vắng một người, tôi mới lờ mờ nhận ra sự ra đi vĩnh viễn của người đã qua đời.

– V. có thế nói một điều gì đó với cụ được không?

– Tôi nào biết nói điều gì? Ông cụ lại mê man rồi.

– Tôi tin tưởng vào cảm xúc của V. Tôi cũng bối rối quá rồi.

– Tôi là người ngoại đạo, không phải là người Thiên Chúa.

Ông cụ làm sao chịu nghe tôi nói điều gì.

– Xin V. cứ đến và nói điều gì đó mà V. nghĩ tới.

Anh đã nêu một bài toán khó cho tôi rồi. Ngay cả trong những cái chết của người thân tôi cũng không biết nói gì. Thế mà bây giờ lại phải nói một điều gì để yên lòng ông cụ. Chắc cũng giống tôi, những người thân trong gia đình có lẽ cũng không biết nói gì, mặc dù họ rất thương ông cụ. Rất thương không nói được, rất giận cũng không nói được. Phải chăng đó là sự di truyền từ tính cách nông dân của cha mẹ anh, cha mẹ tôi và nhiều người khác. Nếu giận thì mắng chửi, hất đổ mâm cơm. Nếu vui thì làm mâm cơm ngon, uống rượu gọi là mừng. Câu nói: “…con thương mẹ lắm”vậy mà khó nói làm sao. Anh đã đưa tôi vào chỗ khó rồi. Nếu từ chối, đó sẽ là một vết thương lòng trong anh và cả trong tôi.

– Tôi sẽ đến, nhưng tôi cần biết một số điều về anh.

– Tôi đang xin học Tiến sĩ. Vợ tôi làm cho công ty T…,hai đứa con tôi học lớp 5 và lốp trong trường Public.

Tôi biết là phải nói để ông cụ yên tâm. Ông cụ muốn nghe điều gì? Tất nhiên là ông muốn biết về tình trạng của anh N.., con của ông. Tôi cảm thấy chua chát. Nếu không có câu chuyện này tôi cũng chỉ biết lờ mờ về tình trạng sống của người bạn của mình. Gia đình anh yên ổn, hẳn là ông cụ vui lòng lắm. Ông cũng sẽ rất vui khi biết được con mình tiếp tục học ở xứ người. Thật là một điều kỳ lạ, những bậc cha mẹ gốc gác nhà quê luôn mong muốn con mình được đi học. Học cái gì và ra làm gì điều mà cha mẹ tôi chẳng bao giờ biết tới. Con được đi học, thế là vui lắm rồi. Cùng lắm thì chỉ biết là: “học cho hết khổ”. Một mục tiêu đơn giản mà chẳng phải người đỗ đạt nào cũng có được. Con đi học cũng không đưa đón, họp phụ huynh không đi, đi thi cũng phải tự lo, cha mẹ còn phải lo kiếm sống. Sự ưu tiên cho cái học thể hiện ở việc lo những điều đơn giản. Học trò không được ăn cơm cháy, sợ con ngu; không được ăn chân gà, sợ con viết run tay. Trời chạng vạng chiều, không được đọc sách vì “gà lên chuồng”, sợ con quáng gà. Những đứa trẻ tân tiến ngày nay có còn được nghe những lời khuyên bảo đó?

– Anh có điều gì giận ông cụ không? Anh có giận gì anh em mình không?

– Không, V. hãy nói giùm tôi là tôi thương ông cụ lắm. Tôi cũng không gây gổ gì với anh em mình, tôi thường im lặng trong mọi việc. Hãy nói rằng tôi cũng có gửi tiền cho các anh em nhưng chưa đủ sức gửi nhiều.

Gia đình đông con, cuộc sống chẳng dễ dàng. Sự chung đụng gây ra nhiều khó chịu. Đó chẳng phải là điều khổ “người không thích mà cứ phải gặp hoài”hay sao. Tôi đã từng thấy những trường hợp con cái trong nhà đòi chia tài sản ngay khi cha mẹ còn sống. Căn nhà ngàn cây vàng mà chia cho bảy tám người thì mỗi người cũng chẳng còn được bao nhiêu. Cái còn lại chỉ là nỗi đau lòng của người làm cha, mẹ. Chuyện ấy xảy ra thường đến nỗi, khi năm anh em một nhà có phúc, ngồi thỏa thuận chia miếng đất của cha mẹ một cách chóng vánh, hòa thuận, họ luôn nói với vẻ tự hào: “việc chia đất chỉ cần thỏa thuận trong khoảng thời gian uống một tách trà”. Đời sống khó khăn, sự không hiểu biết cũng có khi làm cha, con hoặc mẹ, con xúc phạm nhau nặng nề. Đến nỗi mà có người nói: “tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với bố tôi”hay “tôi không muốn gặp mặt mẹ tôi”, chẳng phải là quá đau xót hay sao? Ở những giờ phút sống chết, người ta cần phải thẳng thắn xem lại những xung đột của mình. Chẳng phải là: “nếu khi anh sắp dâng lễ trước bàn thơ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình”. (Mát thêu 5, 23) hay sao?

– Anh còn nói thêm gì không?

– Xin nói với ông cụ rằng tôi xin lỗi không thể về vì còn nhiều vấn đề.

Vâng, tôi sẽ nói, không chỉ nói cho anh mà cả cho tôi. Tôi sẽ đến và sẽ mặc kệ mọi con mắt hiếu kỳ của y tá, bác sĩ phòng cấp cứu nhìn tôi. Tôi sẽ nói với cụ thành lời cho dù cụ đang tỉnh hay đã hôn mê. Vì, có thể, lần này là lần cuối cho N.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 62 Vu lan

(Visited 97 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cuộc sống, Thảo Vy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *