Lời cảm ơn cuộc sống

| 24/03/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 28

Lời cảm ơn cuộc sống

Năm nay tuổi đã ngoài 40 rồi mà tôi vẫn sợ làm mất lòng mọi người. Sợ lời nói của mình, hành động của mình làm người khác không vui, buồn phiền. Vào quán ăn thấy mọi người lớn tiếng sai bảo, đòi hỏi người phục vụ đưa cái này cái kia, tôi cũng thấy buồn và áy náy, mắc dù tôi vẫn biết người phục vụ ở bất cứ nơi nào cũng phải biết mỉm cười trước những thực khách khó tính nhất. Nhưng cũng có lúc tôi vui suốt một ngày khi đi đường có người nói với tôi rằng: “Anh ơi, xe chưa gạt chống”, hay có chiều đi làm mệt mỏi trở về nhà được vợ con hỏi và nói những câu quan tâm đến sức khỏe của mình

Những bài học, những cơ hội để sống vui, sống đẹp đầy ắp trong cuộc sống này đã cứu tôi thoát khỏi sự mất niềm tin của mình vào những người chung quanh. Bởi tôi đã từng thất vọng với biết bao những “điều lớn”, “những lòng tri ân sâu sắc”, những lời kêu gọi ồn ào rằng sống phải biết hy sinh… mà càng sống với nó nhiều chừng nào tôi chỉ thấy nó là điều kiện lại qua, là sự lợi dụng nhau khi cần, là những lời bóng bay đầu môi chót lưỡi…

Tôi nhận thấy mình hãy cứ vui  với những niềm vui nho nhỏ như vậy thôi. Không đòi hỏi và cũng chẳng cầu mong gì. Nếu có thể vui và sảng khoái khi thấy những bông hoa trong một khu vườn đẹp, tại sao một lời cảm ơn đối với người chăm sóc lại không được thôi thúc từ trong tâm của mình. Tôi nghĩ, biết xúc động trước một lời nói và hành động đẹp thì lời cảm ơn cuộc sống hiện diện, không cần đến bất cứ một điều kiện nào khác.

Lê Duy Quang

(Thôn 2, Mê Linh, Lâm Hà, Lâm Đồng)

Cha nuôi của tôi mất cách đây cũng mười lăm năm rồi, nhưng mỗi ngày tôi đều nhớ đến cha, nhớ đến những điều cha đã làm. Tôi luôn xem cha là tấm gương sáng cho tôi noi theo trong hành xử, trong cuộc sống. Và hôm nay, trước khi bước chân vào chốn thiền môn làm một người xuất gia, tôi thật sự muốn Văn Hóa Phật Giáo gửi đến người cha nuôi đã mất của tôi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc. Cảm ơn cha thật nhiều khi cha nhận con về làm con trong gia đình của cha và coi như một thành viên ruột thịt của gia đình.

Tôi cũng thật sự cảm động khi hàng xóm láng giềng và mọi người xung quanh đã đưa tiễn tôi trong ngày tôi xuất gia. Tôi sẽ luôn ghi nhớ tình cảm m2 mọi người đã dành cho tôi từ khi tôi còn nhỏ cho đến bây giờ và cả trong lần đưa tiễn này. Tôi chỉ biết nhờ Văn Hóa Phật Giáo gửi đến mọi người lời chúc năm mới an lạc và hạnh phúc.

Võ Văn Hoàng Nhân

65/20 Cao Xuân Dục, P.12, Q.8, TP.HCM

(Visited 178 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *