Lời cảm ơn cuộc sống

| 16/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34

Lời cảm ơn cuộc sống

Từ nước ngoài về Việt Nam, tôi không thể chịu nỗi cái nóng của Sài Gòn, ở lúc cao điểm của mùa nắng. Ra đường vào độ nửa buổi, người tôi như bỏng đi với cái nóng của nắng, của nhựa đường. Vào nhà thì kín như bưng, không gió, không chút không gian, không một bóng cây…

Mặc dù tôi được ở trong phòng máy lạnh, nhưng cái nóng của thời tiết lạ thật khó chịu. Buổi trưa, càng bức bối với cái nắng đầy bụi và tiếng ồn của đường phố, tôi đi quanh chùa mong tìm được chút dịu mát nào đó. Vậy nên nhà bếp là nơi tôi hoàn toàn không muốn đến. Sẽ không biết sẽ nóng tới cỡ nào đây! Tôi nói một mình khi bước chân lạc đã dẫn tôi vào đó rồi quầy quả đi ra. Nhưng cái dáng nhỏ bé của chú tiểu đang lui cui với chảo mít chiên to đùng đã níu tôi chân tôi lại. Lạ quá, dường như chú tiểu không biết nóng là gì. mồ hôi ướt cả áo, chú tiểu vừa thoăn thoắt làm món ăn mà tôi yêu thích cho bữa cơm chiều vừa vui vẻ giải thích: “Con quen với thời tiết ở đây nên không thấy khó chịu và bất an vì nóng, cô ạ. Cô vào phòng máy lạnh ngồi thì sẽ hết nóng thôi. Co đứng đây thì nóng lắm đó”. Và tôi bỗng thấy lạ. Nóng của thời tiết đã không chịu nỗi, chú tiểu còn có thể tươi cười trong căn bếp lợp bằng tôn, cửa kính, rồi thì hơi bếp than, bếp ga, cả chảo dầu chiên mít đang sùng sục sôi nữa…Chú tiểu đã cho tôi hiểu được rằng, sống là tạo dựng cho mình hạnh phúc. Khả năng kham nhẫn, khả năng thích nghi với bên ngoài là cách tốt nhất để mình có thể sống vui ở bất cứ nơi nào. Đó là thứ tiện nghi đemlại hạnh phúc cho con người hữu hiệu hơn bất cứ thứ tiện nghi của khoa học vật chất nào khác.

Cảm ơn chú tiểu đã gợi mở cho tôi về một thái độ sống hạnh phúc rất giản đơn mà tôi từng nghĩ là sẽ khó như muốn mang tiện nghi, hiện đại của nước Mỹ theo đi bên mỗi bước chân tôi mời sống vui được vậy.

Nhựt Hòa

(California)

 

Khi tôi còn nhỏ, bố tôi vẫn thường nói với tôi “Con người rồi sẽ già đi theo năm tháng, nhưng một tâm hồn đẹp sẽ trẻ mãi với thời gian”. Lời nói ấy như hạt giống diệu kỳ gieo vào tâm hồn thơ ngây của tôi và theo tôi mãi mãi…Vì thế, giữa cuộc sống đời thường có muôn vàn vất vả, tôi vẫn không quên nuôi dưỡng cho mình có một  tâm hồn tươi đẹp.

Tôi rất yêu trẻ con và các cụ già, và bù lại, tôi cũng được các ông bà và trẻ con cực kỳ yêu mến. Mỗi lần về thăm nhà, chỉ cần nghe tiếng xe đầu ngõ, tụi nhỏ lại hét lên reo mừng: “A, chị Hiền về, chị Hiền về…” chỉ một lúc chúng đã vây tròn lấy tôi. Đứa nắm tay, đứa nắm áo,đứa thì xách túi… đôi mắt thì sáng trưng vui sướng như thể tôi vẫn  là chị Hiền bé nhỏ (người bạn nặn đất sét) của chúng ngày nào. Đối với chúng, tôi vẫn còn trẻ mãi…Bỗng thấy mình thật hạnh phúc. Và tôi nhận ra một điều. Hạnh phúc của con người đôi khi thật đơn giản. Chỉ một cái nắm tay hay một nụ cười thân thiện rất gần..thế là hạnh phúc. Và một tâm hồn đẹp cũng bắt đầu từ những gì nho nhỏ áy!

Cảm ơn lời dạy của bố để con có được một tâm hồn tươi trẻ. Và cảm ơn cuộc sống đã đem đến cho tôi những niềm hạnh phúc ấy.

 

Dương thị Hiền

Bưu điện 01 Duy Tân, đường Duy Tân, Huế

(Visited 243 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *