Lời cảm ơn cuộc sống

| 10/11/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 41

loi-cam-on cuoc song

Tôi gặp chị vào một ngày trời thật đẹp, bỗng nơi tôi có một chút ân tình về chị. Chị không như bao người khác, ít nói, ít cười nhưng là người có trái tim đầy nhiệt huyết và có một sức sống tràn đầy nghị lực.

Với thân hình nhỏ nhắn của chị, thêm một chứng bệnh có thể nguy hiểm đến tánh mạng, nhưng ở bên chị, tôi không thấy chị suy sụp tinh thần nhiều mà thay vào đó là một niềm lạc quan an lành. Thế rồi, cuộc sống vậy mà không cho chị một chút thong thả với tư tưởng và công việc; cuộc sống có nhiều éo le, trắc trở, ganh tỵ, tranh giành hơn thua danh vọng, tiền tài… đã đẩy chị đi về thế bí của cuộc đời. Tôi cảm thấy dường như đó là bế tắc cuộc đời chị.

Nhưng chị vượt qua được bằng nghị lực và ý chí của mình. Chị vẫn thản nhiên. Chị vẫn giữ đúng thời khóa, và suy nghĩ của chị thật khách quan: “Nghiệp lực của chị đã gây tạo từ bao kiếp rồi, bây giờ chị phải hoan hỷ trả thôi”, chị cười thật hạnh phúc.

Tôi thầm thành kính tri ân Đấng Từ Phụ đã cho tôi những lời vàng ngọc êm dịu, tôi cảm ơn cha mẹ đã cho tôi tấm thân này để giờ đây tôi được ngồi dưới ánh hào quang chư Phật, được tắm mình trong dòng sữa pháp ngọt dịu. Và tôi cảm ơn chị, vì những hình ảnh của chị đã làm cho tôi có một trái tim yêu đời, yêu đạo và cho tôi một nghị lực sống thật vững mạnh, một ý chí vượt qua mọi thử thách. Cám ơn trang mục “Lời cảm ơn cuộc sống” đã cho tôi có cơ duyên chuyển những cảm xúc để tỏ được nỗi lòng của mình.hoa

Khánh Nhã Uyên

Vạn Hạnh, Tân Thành, Bà Rịa – Vũng Tàu

 

3h sáng, tôi bàng hoàng nhận được tin từ Di Linh điện về cho biết người cô ruột của tôi đã mất trước đó một giờ đồng hồ. Không cần suy nghĩ nhiều, tôi biết, tôi không có điều kiện để về lo đám tang cho người cô thân yêu mà trong lần gặp cô lần cuối, tôi cũng chỉ làm được cho cô một việc là hứa hẹn thật nhiều… Càng nghĩ càng xót xa.

Sau khi được phép của ban chức sự trường hạ và sự hoan hỷ của quý huynh đệ đồng tu, tôi điện cho vị sư huynh nhờ hợp đồng xe. Đang loay hoay tính toán thì có chú Thiện Ch. Hứa dùng xe nhà để đưa chúng tôi đi. Năm giờ sáng hôm sau chúng tôi lên đường và dự định sẽ đến Di Linh khoảng 10 giờ sáng. Thế nhưng mới đến Định Quán thì xe gặp sự cố, chú Thiện Ch. Ra sức xoay sở mà cũng hơn ba giờ sau xe mới khởi động được. Tôi thì áy náy vì đã làm chú Thiện Ch. vất vả, vậy mà ngược lại, chú Thiện Ch. thì cứ xin lỗi chúng tôi. 22h hôm đó chúng tôi mới về lại tịnh xá, tôi không có gì hơn ngoài việc nói lời chân cảm ơn mọi người đã hoan hỷ giúp đỡ và chia sẻ, nhất là chú Thiện Ch. Tôi thật bất ngờ và xúc động khi chú Thiện Ch. nghiêm trang chắp tay thưa: “Lâu lắm con mới được đi cùng quý sư, nhưng con không đủ phước duyên nên để cho chuyến đi bị trở ngại. Con thật hối tiếc quá”.

Tôi thầm nghĩ, cuộc sống này tuy có những điều bất ngờ xảy ra ngoài ý muốn, song, có lẽ nhờ thế mà chúng ta lại có cơ hội để hiểu thêm về những người xung quanh mình, để ta nhận ra và thêm quý, thêm thương con người và cuộc đời.

Minh Khai

Tịnh xá Trung Tâm, P,5, quận Bình Thạnh, TP.HCM

(Visited 155 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *