Lời cảm ơn cuộc sống

| 18/11/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 42

cam-on-cuoc-song

Người ta quan niệm rằng: mỗi người thường có một ngôi sao định mệnh, có nghiệp riêng của mình. Nhưng cuộc đời sao bất công với em đến vậy. Chị đau lòng khi nhìn thấy em rong ruổi với lối sống bất cần đời. Vì em nghĩ: “Cuộc đời đâu cần em”, em ăn chơi sa đoạ cùng lũ bạn và rồi bao lần chị đã khóc khi nghĩ tới em. Chị đã không khuyên dạy được em, chị không làm tròn trách nhiệm của người chị thay mẹ chăm sóc em. Chị cứ mãi đua chạy để giành giựt những bhằng cấp mà không chút đoài hoài gì đến em.

Rồi một ngày cuộc sống như đang mở ra cho chị một ánh sáng tình người khi chị nhìn thấy ở tuổi 16 của em, cái tuổi được cắp sách đến trường cùng bè bạn sống trong ấm êm của cha mẹ, thì cha mẹ đột ngột qua đời sau một căn bệh hiểm nghèo, em phải vội bỏ trường, bỏ lớp, cùng những tờ vẽ số trên tay để sống qua ngày. Khi chị vô tình bắt được những dòng chữ em viết gửi cho chị, dòng chữ cong quẹo của đứa trẻ sớm không được đến trường: “Em nhớ chị lắm chị biết không?” Dòng chữ đó đã làm trái tim chị tan nát. Chị cảm ơn em đã cho chị hiểu được tình người, tình yêu cuộc sống để chị em ta hiểu nhau thêm và chị tin một điều cuộc sống đã cho ta bất hạnh nhưng cũng mở ra cho ta một ngày gần nhất để ôm em vào lòng để em hiểu em vẫn còn có một mái ấm riêng.

Lan Nhã – 76 Phan Xích Long, P.2 Q.Phú Nhuậncam-on-cuoc song

 

 

Những ngày sống đời sống một sinh viên nghèo xa nhà, tôi được một chị nhân viên bưu cục tặng cho tờ báo Văn Hoá Phật Giáo, cầm tờ báo trên tay, hình ảnh người bà thân thương dìu dắt tôi từng bước vào đời hôm nào sống lại trong tôi…

Ngày hè, cứ đầu tháng hoặc ngày rằm, bà thường dắt tay tôi đưa đến chùa. Tôi không biết nhữn gong tượng to đó là gì và thắc mắc tại sao bà cứ chấp tay lại tượng, hỏi bà, bà chỉ cười hiền từ mà bảo; “ông tượng to đó là ông Phật con à, bà đang chắp tay để cầu nguyện!”, rồi đưa cho tôi cả nắm hương to, bảo tôi thắp, đi quét dọn giúp nhà chùa…

Tôi lại thắc mắc: tại sao bà không cầu cho nhà mình giàu hơn, cho cháu bà may mắn và thành đạt hơn trong cuộc sống? Những nếp nhăn trên trán bà lộ rõ hơn, có lẽ bà không biết làm sao để diễn tả cho đứa cháu bé nhỏ của bà hiểu được điều bà muốn nói: “Phật ở trong tâm, lương tâm mình trong sáng, sống đúng với con người thật của mình, biết làm điều thiện, hiếu thuận với người trên, đò chính là con người hướng Phật, hướng về điều tốt đẹp, rồi phúc lộc sẽ đến với ta”. Bây giờ thì tôi đã loáng thoáng hiểu ra được cái “phúc lộc” trong lời bảo ban của bà ngày trước. Cuộc sống dù khó khăn, vất vả bao nhiêu, tôi vẫn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng và luôn hướng đến điều thiện lành.

Có một điều tôi không bao giờ hoài nghi, đó là: một tâm hồn thiện lành thì sẽ có một tinh thần khoẻ mạnh, sáng suốt. Điều đó là bài học tôi học được từ bà, một người Phật tử không biết nhiều giáo lý nhà Phật, chỉ luôn tâm niệm: “Phật ở trong tâm, vậy nên phải giữ tâm cho thiện lành”. Với tôi, đó là một thể hiện của văn hoá Phật giáo trong đời sống. Tôi muốn nói lời cảm ơn đến bà, đến triết lý Phật giáo giản dị trong câu nói của bà đã định hướng cả cuộc đời tôi.

Nguyễn Thanh Huyền

Phú Vượng, Phú Lai,

Yên Thuỷ, Tỉnh Hoà Bình

(Visited 62 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *