Lời cảm ơn cuộc sống

| 14/12/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 9

loi-cam-on cuoc song

 Tôi đã từng không tin tưởng lắm vào tình yêu mà mình có, ngay cả đối với những người thân chung quanh. Tôi cũng không tin rằng cuộc sống sẽ thánh thiện hơn khi người ta khen chê nhau mà không có nổi một sự thành thật. Mọi người đều theo đuổi mục đích riêng của mình. Họ đề phòng và nghi kỵ nhau. Đối với tôi, tình yêu thương là một món hàng có thể trao đổi, mua bán bất cứ lúc nào.

Văn Hoá Phật Giáo số 8 tình cờ đến với tôi, và qua bài viết “Gửi tới những ai đang cảm thấy cô đơn”, tôi mới biết mình là một người nhiều cô đơn. Tôi đã từng lo sợ tất cả những gì mong manh dễ vỡ và bất ổn sẽ xảy ra, vì thế mọi sự gặp gỡ, hứa hẹn đến với tôi, tôi đều cảm thấy nó màu mè và giả tạo. Đơn giản khi thấy chiếc chén vỡ, tôi cũng liên hệ đến tình yêu và số phận của mình. Và những lúc tôi cảm thấy mình không bị lệ thuộc vào bất cứ ai là lúc tôi thích sống khép kín. Nhưng tôi cũng biết những điều mà tôi đang  thích thú cũng chỉ là tự đánh lừa mình thôi…

Tôi đã tập cười, lúc đầu tôi tập cười với chính mình, giống như là tôi đang bị điên. Nhưng khi mỉm cười vớingười chung quanh, tôi cũng chẳng khác một người điên, lạc lõng và vô duyên. Tình cờ, trên một chuyến xe buýt,tôi đã mỉm cười với một đứa bé. Mới đầu đứa bé nhìn tôi một cách ngạc nhiên, rồi bất ngờ nó cười như nắc nẻ và quay sang nói với mẹ nó: “Mẹ ơi, cô kia cười với con”. Tôi bối rối nhưng tự nhiên cảm thấy rất vui, vì có một đứa bé biết rằng tôi đang cười với nó. Mẹ đứa bé có thể nghi ngờ gì đó ở tôi, nhưng câu nói vô tư ấy của đứa bé đã làm tôi xúc động… vì chỉ có đứa bé mới cười với tôi chứ không phải với những gì tôi đang có…

Nguyễn Văn Trực (Quận 3, TP. HCM)Hoa tinh yeu

 

Tôi đã từng không tin tưởng lắm vào tình yêu mà mình có, ngay cả đối với những người thân chung quanh. Tôi cũng không tin rằng cuộc sống sẽ thánh thiện hơn khi người ta khen chê nhau mà không có nổi một sự thành thật. Mọi người đều theo đuổi mục đích riêng của mình. Họ đề phòng và nghi kỵ nhau. Đối với tôi, tình yêu thương là một món hàng có thể trao đổi, mua bán bất cứ lúc nào.

Văn Hoá Phật Giáo số 8 tình cờ đến với tôi, và qua bài viết “Gửi tới những ai đang cảm thấy cô đơn”, tôi mới biết mình là một người nhiều cô đơn. Tôi đã từng lo sợ tất cả những gì mong manh dễ vỡ và bất ổn sẽ xảy ra, vì thế mọi sự gặp gỡ, hứa hẹn đến với tôi, tôi đều cảm thấy nó màu mè và giả tạo. Đơn giản khi thấy chiếc chén vỡ, tôi cũng liên hệ đến tình yêu và số phận của mình. Và những lúc tôi cảm thấy mình không bị lệ thuộc vào bất cứ ai là lúc tôi thích sống khép kín. Nhưng tôi cũng biết những điều mà tôi đang  thích thú cũng chỉ là tự đánh lừa mình thôi…

Tôi đã tập cười, lúc đầu tôi tập cười với chính mình, giống như là tôi đang bị điên. Nhưng khi mỉm cười vớingười chung quanh, tôi cũng chẳng khác một người điên, lạc lõng và vô duyên. Tình cờ, trên một chuyến xe buýt,tôi đã mỉm cười với một đứa bé. Mới đầu đứa bé nhìn tôi một cách ngạc nhiên, rồi bất ngờ nó cười như nắc nẻ và quay sang nói với mẹ nó: “Mẹ ơi, cô kia cười với con”. Tôi bối rối nhưng tự nhiên cảm thấy rất vui, vì có một đứa bé biết rằng tôi đang cười với nó. Mẹ đứa bé có thể nghi ngờ gì đó ở tôi, nhưng câu nói vô tư ấy của đứa bé đã làm tôi xúc động… vì chỉ có đứa bé mới cười với tôi chứ không phải với những gì tôi đang có…

Cảm ơn mọi sự tình cờ đến với cuộc đời của tôi.

Nguyễn Thị Hoài Thương

(Thành phố Biên Hoà-Đồng Nai)   

(Visited 155 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *