Lời cảm ơn cuộc sống

| 09/01/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 47

loi-cam on-cuoc-songKhi ngày 20/11 qua đi, tôi chợt thấy mình  không giống ai cả, tôi đã tự nhủ rằng mình không cấn làm trái với điều mình muốn., không cần phải khác người. 20/11 người  ta cũng nhớ về thầy cô của mình. Không hoa tươi, không đến được tận nơi thầy cô mình đang ở để thăm thì cũng điện thoại được, ai lại dửng dưng như thế…

Không hiều sao tôi cứ thuyết phục chính mình rằng, thôi đừng thăm hỏi ai cả, vớ vẫn mà. Nhưng một cái tôi khác lại âm ỉ nhớ…Tôi nhớ đến thầy cô tôi từng được học, nhớ thầy hiệu phó nghiêm từ rất quan tâm học trò, nhất là cô giáo chủ nhiệm 3 năm trời thời trung học. Nói đúng hơn, tôi hối tiếc vì tôi đã không học tốt như tôi có thể để cô khỏi buồn lo. Mặc cho sự quan tâm nhắc nhở của cô, tôi vẫn là đứa học trò  không hề chuản bị bài khi đến lớp, nghỉ học thì không có giấy xin phép, nếu có cũng không hợp lệ. Cô gửi giấy mời phụ huynh, tôi cố tình quên. Cô kiên nhẫn tìm đến tận nơi, tôi cáng không thích cô từ bận đó. Rồi cũng xa cô  và thời học trò đáng nhớ của mình, tôi vào đại học. Suốt 4 năm học đại học, tôi ít lần đến thăm cô khi không có bạn bè gọi đi. 20/11 của miền Trung thường là mùa mưa bão, tôi lấy đó làm “lý do chính đáng” để khỏi ay náy trong lòng vì không đến thăm cô.

Ngày bảo vệ luận văn đại học, từ tầng 3 của hội trường,tôi nhìn thấy cô. Tôi dõi mắt theo từng bước chân vui của cô, thầm ngưỡng mộ ai đó, chắc là học trò vĩ đại của cô, mới vinh dự được cô đến với bó hoa tươi thắm như vậy. “Em không cho cô biết mà cô đã đến đây. Cả học trò của cô nữa. Bộ áo dài này trường đã tặng cho cô, mỗi cô giáo một bộ, cô diện  để tới dự buổi bảo vễ của em”. Tôi suýt không kềm chế nỗi xúc động của mình, muốn nhào vào lòng cô mà nói với cô lời xin lỗi, một lời biết ơn…Nhưng rồi đâu lại vào đó, không hề thăm hỏi cô dưới bất  cứ hình thức nào, chỉ mỗi lần “trái gió trở trời”, tôi lại không yên trong lòng, rất nhớ về cô, nhớ về một thời có nhiếu hối tiếc, Tôi thường tự nhắc lại lời thầy hiệu trưởng: “Học tập tốt, chấp hành đúng nội quy nhà trường mới là hình thức nhớ ơn thầy cô thiết thực nhất”.Tôi đáng không được đến thăm cô trong ý nghĩa đó.

Rồi tôi tiếp tục học sau đại học, ba năm nữa trôi qua,Ngày bảo vệ luận văn của tôi cô cũng đến. Bảy năm khoảng thời gian tôi rời mái trường có cô đứng lớp không đủ đề cô quên đứa học trò như tôi sao? Chỉ biết hôm đó tôi bình tĩnh hơn nhiều nhờ ánh mắt chăm chú và  động viên của cô. Chờ tới hết buổi bảo vệ để chụp hình với đứa học trò tệ bạc hơn cả màu phấn như tôi, cô đã cho tôi khái niệm đầy đủ về tình thầy trò. Những bước chân vui của cô, tà áo dài mới cô ưu tiên cho ngày bảo vệ của tôi, bó hoa tươi cô mang đến cho tôi,,, chắc cô không hề nghĩ sẽ đổi lại được gì, một cuộc điện thoại cũng không, không cả trong ngày được nhắc nhớ: 20/11. Cô ơi…

Học trò

Quốc Học, Huế (1992-1995)

 

Nhiều người cho rằng cuộc sống bao giờ cũng màu hồng, nhất là với những người đang mơ mộng. Thế gian này tôn thờ tình yêu. Vì tình yêu tạo nên cuộc sống đó. Khi tấm biển Tân Hôn được kết lên giữa đèn hoa muôn sắc, người ta đinh ninh, đó chính là ngày bắt đầu cho hạnh phúc trăm năm.

Nhưng “có ai học được chữ ngờ”! Trong ngày lễ vu quy của chị, tôi vô tình bắt gặp ánh mắt không biết là vui hay buồn của chị, có vẻ xa xăm, hun hút một con đường phía trước, như gợn lên muôn ngàn cơn sóng có thể dâng tràn bất cứ lúc nào. Thật khó hiểu và cũng là sự lạ. Tôi đến bên ạnh chị, hỏi nhỏ chị có một câu mà nghe nghẹn cả lòng: “Hôm nay không phải là ngày vui của chị sao?” Thật tình lúc đó trong tôi đã có một linh cảm mơ hồ về câ trả lời không mấy vui của chị.

Anh chị yêu nhau, thứ tình yêu sâu bền khiến anh không cần phải nghĩ đến việc vun vén cho tình cảm ấy nữa. Anh tin yêu chị và chị cũng tin yêu anh, thế nào rồi đoạn kết cũng sẽ là hạnh phúc. Anh không biết  rằng những sống thử, sống buông thả của anh đã thay đổi đoạn kết đó.Anh bị nhiễm HIV. Hạnh phúc nhất đời anh là phút giây chị nói lời yêu anh, nhận lời lấy anh dù biết anh bị bệnh. Tình yêu của chị đã thức tỉnh anh về một hướng sống. Nhưng muộn quá rồi, hạnh phúc với tình yêu chị dành cho anh bao nhiêu , càng khổ đau tuyệt vọng bấy nhiêu. Thương cho bản thân anh và xót xa cho chị. Cuộ đời có muôn ngàn lối rẽ, anh đã không biết ý thức để chọn cho mình một lối rẽ để có hạnh phúc. Hối tiếc cũng muộn màng, điều anh thật sự muốn là sống bên chị và đem lại hạnh phúc cho chị. Nhưng anh biết, anh chỉ còn kịp cám ơn tình yêu của chị, cám ơn cuộc đời đã cho anh có chị”, anh nói với tôi.

Trách giận làm gì với một người sắp rời bỏ cuộc sống với rất nhiều ân hận, hối tiếc trong lòng. Không biết tôi đã khóc từ lúc nào, những giọt nước măt cố giấu trong lòng  thương về chị của tôi. Thật tiếc cho kết cục một tình yêu thủy chung, cao thượng như tình yêu của chị.

Giúp anh chuyển lời cám ơn này đến chị. Mong sao chị sớm nguôi ngoai nỗi buồn, để ít ra chị có thể sống hạnh phúc trong quảng đời còn lại.

Thiên Triều

Phan Xích Long, Q.Phú Nhuận, TPHCM

(Visited 31 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *