Lời cảm ơn cuộc sống

| 12/04/2014 | 1 Comment

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 15 |

loi-cam-on-cuoc-song

Lần đầu tiên tôi được đọc Văn Hóa Phật Giáo là lúc ba tôi lâm trong bệnh, món quà từ một người bạn. Tôi thực sự xúc động về những tình cảm sâu sắc mà bạn dành cho tôi, giúp tôi có thêm niềm tin và nghị lực để cùng với gia đình lo cho ba tôi .

Nhờ phước duyên, ba tôi nay đã qua cơn hiểm nghèo –điều mà tôi mong ước và cầu nguyện – tuy không còn sức khỏe như xưa, nhưng ba tôi vẫn còn đó, để mỗi chiều đi làm về, tôi lại được thấy ba thương kính, đó là điều đáng quý với tôi lắm rồi.

Đã 8 tháng nay, kể từ ngày ba tôi lâm bệnh, 8 tháng với bao lo lắng và sợ hãi, tôi vẫn đều đặn nhận được món quà của bạn gởi. Tôi đã đọc VHPG, được nhắc nhờ về tình yêu thương ,về sự vi diệu của cuộc sống được thể hiện qua từng trang viết rất đời và cũng rất đạo,để rồi sống vị tha, yêu thương và trân trọng cuộc sống hơn. Tuy bạn và tôi thường bận rộn với những công việc khác nhau, ít khi gặp mặt  nhau, nhưng mỗi khi nhận được món quà của bạn, tôi cảm thấy hạnh phúc lắm khi biết bạn vẫn nghĩ đến tôi, chia sẻ với tôi những lúc khó khăn nhất trong cuộc sống bằng hững giá trị tinh thần cao quý …

Vài dòng mộc mạc này xin gửi đến bạn thay lời cám ơn. Cám ơn cuộc đời với nhiều nhân duyên tốt đẹp.

 Quảng Vân  ( TP. HCM )

 

loi-cam-onBấy lâu nay tôi tự cho mình là người hiểu biết, người biết điều trước mọi hoàn cảnh, rằng mình chưa bao giờ là người vô cảm … Nhưng một hôm, nhờ một nhân duyên, tôi đã nhận ra rằng mình còn nhiều thiếu sót.

Hôm ấy tôi đi trên một chuyến tàu lửa địa phương. Khi bước chân lên tàu tôi có ngay một chỗ ngồi yên ổn, nhưng một lúc sau, hành khách đông hơn . Khoang tàu trở nên chật hẹp. Một người phụ nữ lớn tuổi bước đến cạnh chỗ tôi, ngỏ lời xin ngồi tạm. Tôi lắc đầu từ chối. Không phải vì chỗ ngồi qua chật chội mà vì tôi thích sự thoải mái. Bỗng một cậu bé ngồi gần  thấy việc đó, cậu nhanh nhảu đứng dậy nói: “ Cô ơi ! cô ngồi vào chỗ cháu cũng được ạ, cháu đi đi lại lại cũng không sao!” Người phụ nữ đó ngồi xuống chỗ cậu bé , và mọi người chung quanh nhích ra đủ chỗ cho cả cậu bé. Cậu bé trông chừng chưa tới 10 tuổi… tôi tự cảm thấy thật xấu hổ. Sau này, mỗi khi nhớ lại, tôi thầm cám ơn cậu bé .. Nhất định tôi sẽ có những cư xử trong cuộc sống tốt hơn.

  Dương Thị Hiền

Chế Lan Viên , TP.Huế

(Visited 233 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. Rất hay và ý nghĩa !!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *