Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/05/2014 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 31

Cuộc sống với những vất vả lo toan, khiến đôi lúc một người con gái như tôi nghĩ: không biết mình đang làm gì và sẽ làm gì, ngày mai mình sẽ đi về đâu? Đó không chỉ là suy nghĩ của riêng tôi mà của hẳn hầu hết các bạn trong lớp luyện thi đại học cùng với tôi.

Mỗi lần chiều về, tôi cảm thấy rất buồn bã. Cuộc sống ngột ngạt bao quanh tôi, lúc đó tôi thấy nhớ mẹ vô cùng, muốn về ngay bên mẹ để được ôm vào long mẹ để cảm  nhận hơi ấm của tình thương yêu lan tỏa.

Bây giờ tháng 3, còn hơn ba tháng nữa là tôi bước vào kỷ thi đại học, nhưng sao tôi thấy tất cả đều mơ hồ, không có định hướng gì cả. Ước mơ của tôi là trở thành một nhà báo, nhưng giờ đây nó cứ như xa vời. Nhưng nghĩ đến mẹ là tôi không muốn làm mẹ buồn lòng và làm cho người thân thất vọng, bởi mẹ luôn là lý tưởng sống, là sức mạnh để tôi cố gắng vươn lên. Dù biết rằng ngày mai đây đường đi sẽ rất khó khăn, nhưng tôi phải tự mình tìm kiếm con đường đi, trước tiên là tôi phải nỗ lực để vượt qua kỳ thi, vì tôi tin mẹ luôn ở bên tôi, ủng hộ cho con đường mà tôi đã chọn.

Đó là những suy nghĩ mà tôi muốn nói ra cho lòng mình bớt trĩu nặng, để ngày mai tôi tự tin bước vào đời bằng chính đôi chân của mình.

Cảm ơn VHPG đã củng cố cho tôi niềm tin Phật, tình yêu mẹ và những điều tốt đẹp chung quanh. XIn cảm ơn cuộc sống.

Lê Thị Kim Cúc

(Lớp C2, Trung tâm Luyện thi Đại học, 60 An Sương, QL 1A, P. Đông Hưng Thuận, Q.12, TP.HCM)

loi-cam-onXa nhà trọn năm, Tết cũng không có điều kiện để về với gia đình ba ngày Tết. Ngày đầu năm tôi điện về thăm và chúc Tết má. Cứ nghĩ rằng tôi sẽ khóc mất thôi vì cảm giác lạc long nơi xứ người trong khoảnh khắc mà lẽ ra tôi được vui vẻ trong không khí gia đình đoàn tụ, ấm áp khỏi trầm hương. Và chắc là mẹ tôi cũng khóc mất thôi khi nỗi nhớ con cố ghìm nén mà không ghìm nén được. Nhưng má tôi đã làm cho tôi bất ngờ. “Má khỏe lắm. Vui lắm. Con ăn Tết có vui không?”. Cuối cùng rồi má tôi cũng khóc. Khóc vì vui có con, có cháu má ở xa mòn mỏi chờ mấy năm lại về ăn Tết với má. “Mấy đứa cháu, đứa nào cũng chở má đi chơi”… Và tôi cũng khóc. Khóc vì vui với niềm vui của má nhưng cũng khóc vì tôi rất muốn ở bên má những ngày như thế này mà không thể. Niềm vui của má đã không trọn vẹn mà ước chừng má đã thấy hạnh phúc lắm. Tôi thầm cảm ơn những người anh, người chị và những đứa cháu thân thương của tôi đã thay tôi đem đến niềm vui cho má tôi. Tôi biết, tôi phải cảm ơn họ thật nhiều. Nhờ có họ, có những mùa Xuân bên má tôi, tôi mới được yên tâm tu học. Nhờ Văn Hóa Phật Giáo nói hộ cho tôi lời cảm ơn này đến những người anh, người chị và những đứa cháu của tôi. Mong sao cho tất cả đều được an vui trong cuộc sống.

Đinh Thị An

(An Giạ, Triệu Độ, Triệu Phong, Quảng Trị)

(Visited 135 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *