Lời cảm ơn cuộc sống

| 01/07/2014 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc songTôi là kẻ sống thầm lặng, hiếm hoi nở nụcười, dường như tôi chưa từng biết cười là gì cả. Bởi cuộc sống trong mắt tôi có ý nghĩa là bao.

Ngày đầu bạn gặp tôi với nụ cười thân thiện và một câu hỏi ngây ngô “Tại sao bạn không cười? Bạn có biết nụ cười của bạn dễ thương lắm không?”. Thế là tôi biết cười từ đó, cuộc sống trong mắt tôi cũng bắt đầu trổ hoa, nhóm nhen màu hạnh phúc. Bởi vì tôi đã có bạn, bạn đã đến và chia sẻ cho tôi những khó khăn trong cuộc sống mà tôi đang mang gánh, lúc tôi buồn cũng như khi tôi vui bạn cũng là người chia sẻ cho tôi niềm tin ấy. Cứ ngỡ dòng đời sẽ êm xuôi như mặt hồ tĩnh lặng để tôi có thể cùng bạn sánhbước với nhau trên con đường tìm về bảo sở.

Tôi đã hiểu một điều: con đường đi không bao giờ trải gấm thêu hoa mãi mãi, mà phía sau vẫn còn nhiều chông gai thử thách. Thế là bỗng một ngày tôi mất đi nụ cười. Em của tôi, đứa em bất hạnh nhất sớm mồ côi cha mẹ, đã vô tâm không hiểu nỗi lòng tôi, cho rằng tôi đã chia sẻ tình thương của em cho bạn.

Một ngày tôiđưa em trở lại quê nhà tiếp tục sự học bên gia đình, không bôn ba chìm nổi giống như cuộc đời tôi, cũng là lúc mọi người xung quanh nghĩ tôi ruồng bỏ em. Tôi đã khóc thật nhiều, cố ôm niềm uất ức. Thế là bạn đã đến bên tôi không an ủi, không hỏi han, chỉ vỏn vẹn một câu hỏi: “ Tại sao bạn không cười, bởi vì nụ bười của bạn là niềm hạnh phúc của tôi, bạn biết không?”. Tôi lại bắt đầu cười, dẫurằng cười trong đau khổ, cười trong nước mắt tôi vẫn tiếp tục cười vì tôi tin rằng nụ cười sẽ giúp tôi xóa tan muộn phiền. Cảm ơn bạn đã cho tôi biết giá trị của nụ cười, nụ cười đem lại hạnh phúc cho cuộc sông.

Tôi tin rằng Văn Hóa Phật Giáo sẽ chuyển nụ cười này đến em để xóa tan mọi nghi ngờ trong cuộc sống và xóa tan mọi thành kiến nơi mọi người, cũng như niềm hạnh phúc mà tôi trao cho bạn!

Thiên Triều

76 Phan Xích Long, P12, Quận Phú Nhuận, TP.HCM

hoa cam on

Tôi không có ý định vào đại học vì sợ gặp phải những khó khăn về vật chất cũng như tinh thần, lại càng không muốn làm khổ người khác. Bởi vậy tôi đành ngậm ngùi từ giã ước mơ. Biết được suy nghĩ đó, một người bạn khuyên tôi: “Những gian nan sẽ đo lòng người, mình sẽ san sẻ những khó khăn đó và mong bạn tiếp tục trên con đường học vấn”. Được sự động viên ấy tôi đã vào đại học được một năm. Những vu ibuồn khó khăn cứ tấn công tôi liên hồi nhưng không đánh bại được tình bạn của chúng tôi, ngược lại là chất keo hàn gắn giúp tôi vượt qua chông gai cuộc đời.

Ngạn ngữ Tây phương nói rằng: “Ai có một người bạn là có một kho tàng lớn”. Thật vậy, có thể nói rằng hạnh phúc lớn nhất đời tôi là gặp được bạn, được thọ ân và tri ân bạn, qua đó tôi hiểu hơn về ý nghĩa kiếp người. Phải chăng khi liếm những nỗi đau, khi ăn phải những trái đắng cuộc đời thì mình mới biết giá trị tình thương. Nay thông qua Văn Hóa Phật Giáo, tôi muốn gởi lời cảm ơn đến với bạn, cầu chúc bạn gặp nhiều bình yên trong cuộc sống. Dẫu sau này cuộc đời có về đâu thì nghĩa xưa vẫn là bến đợi, là tài sản vô giá trong kiếp rong rêu cuộc đời.

Quảng Tâm

Đại Tòng Lâm, Bà Rịa-Vũng Tàu.

(Visited 334 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *