Lời cảm ơn cuộc sống

| 17/08/2014 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc-songCơn nắng giao mùa bắt đầu rực rỡ. Những đọt lá xanh non cũng đã lớn lên nhiều, đậm màu hơn trước, xòe tròn đón lấy ánh sáng làm nhựa sống nuôi cây. Ngoài kia, ruộng lúa xanh rờn nghiêng ngả rì rào trong gió. Xa xa, bóng mẹ cha thấp thoáng đi về. Phía chân đê, lũ mục đồng trần trùng trục, cánh diều theo gió lên cao. Phần phật một lá cờ năm sắc tung bay. A, đúng rồi mùa Vu-lan đã về. Sáng hôm qua, ba và em ngồi uốn những thẻ tre tràn đầy. Đúng là mùa báo hiếu. Ai ai cũng muốn báo hiếu cha mẹ của mình.

Con nay đã xuất gia, em út con nay đã lên lớp 4 cũng có chí xuất gia. Ai ai cũng háo hức làm lồng đèn, treo cờ, mở những bản nhạc Phật giáo; mọi người đều muốn làm tròn hiếu đạo, báo đáp thâm ân cha mẹ. Bản thân của con rất xúc động khi có được một người mẹ hiền đã dành tình thương cho con, nhọc nhằn nuôi nấng con nên người. Mùa báo hiếu con cảm thấy dường như mình chưa làm tròn bổn phận để được giống như mọi người. Nhưng dù sao ba mẹ con hiểu được lời của Đức Từ Phụ dạy là con vui thay cho ba mẹ con. Con muốn làm giống như lời của Tôn giả Mục Kiền Liên đã phát ra lời nói từ bi, và ngài muốn làm sao cho chúng sanh hiểu được thế nào là mùa báo hiếu? Từ khi con còn ở nhà con không vâng lời cha mẹ, anh chị, em không giúp đỡ cha mẹ làm việc. Nhưng bây giờ con đã hiểu ra và trước ngày con lên chùa đã nghe quý Sư giảng dạy các lỗi lầm của con về tội không nghe lời cha mẹ. Mùa báo hiếu đến gia đình chúng ta sum họp để tận hưởng niềm vui huyết thống tâm linh, để cùng nhắc nhở nhau rằng:

Trường Sơn: chí lớn công cha
Cửu Long: lòng mẹ bao la sóng trào

Vì cơn mưa là giọng mẹ hiền êm dịu, thanh thoát đưa con về với mẹ. Con nằm ngủ nghe mẹ ru những tiếng ngọt ngào và yên tĩnh, thanh tình sâu lắng vào trong tâm tư buồn ngủ của con. Ba mẹ à, phải giữ gìn sức khỏe ba mẹ nhé! Tất cả những người con trên thế gian này đều có hạnh phúc khi có cha mẹ hiền nhân. Con nguyện nuôi lớn lòng từ, lên chùa lễ Phật tụng kinh cầu an cho ba mẹ sử khỏe, sống an lạc.

Mùa Báo hiếu đến, chúng con tận lòng thành kính dâng lên cha mẹ một bông hồng hiếu thảo.

Con kính chào cha mẹhoa sen

Con kính bút

Con của cha mẹ

Nguyễn Thị Tâm (11 tuổi)

 

 

Mẹ! Âm thanh ngọt ngào yêu thương, êm đềm, trìu mến, mỗi khi có dịp gọi lên hai tiếng “mẹ ơi”. Thế là tôi xa mẹ đã gần mười năm, theo thầy xuất gia học đạo. Vào đời, tôi luôn đượcthầy nhắc nhở, dạy bào về “tứ trọng ân”trong đó có công ơn cha mẹ. Từ nhò tôi được cha và các anh cưng chìu, ngoại trừ mẹ tôi, bà luôn nghiêm khắc với tôi. Mỗi lần xảy ra sự việc bất hòa giữa anh em tôi, thì tôi luôn là người bị mẹ la rầy nhiều nhất, mẹ không cho tôi phân trần dù chỉ một lời-lúc ấy, tôi thầm trách mẹ “trọng nam khinh nữ”xử ép phần tôi. Khi mọi chuyện đã qua, mẹ đã dạy tôi rằng: “Con là nhỏ, dù cho con có đúng, nhưng khi con cãi lại các anh là con đã có lỗi rồi, con phải biết điều đó”-khi đó, nghe mẹ thì tôi nghe, nhưng vẫn còn ấm ức lắm.

Giờ thì xa mẹ rồi, ở chùa mỗi khi xảy ra tranh cãi với huynh đệ thì tôi là người im lặng trước tiên, và tôi chợt nhớ đến mẹ…

Me! Con cảm ơn me, nếu từ nhỏ mẹ không dạy và rèn luyện cho con những đức tính chịu đựng, lắng nghe hy sinh và doàn kết thì con không được thuần hóa tính nết như ngày hôm nay. “Mẹ ơi! Giờ này con không còn ở bên mẹ để lắng nghe từng lời dạy bảo của mẹ như thuở nào, nhưng sâu thẳm tâm hồn trong con luôn luôn có hình bóng mẹ, con rất hạnh phúc vì được làm con của mẹ”.

Xin nhờ báo Văn Hóa Phật Giáo cho tôi có dịp bày tỏ lòng tri ân chân thành của mình đến với mẹ

Chân thành cảm ơn!

Hải Hiếu

Chùa Bảo Hải, Phường Long Tâm

Thị xã Bà Rịa, tỉnh BR-VT

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 62

(Visited 166 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *