Lời cảm ơn cuộc sống

| 14/09/2014 | 0 Comments

Loi cam on cuoc songĐọc trên báo Văn Hóa Phật Giáo số 54, gặp bài của tác giả Vĩnh Ba nói về ngôi chùa Vạn Quốc, tôi vô cùng xúc động. Vạn Quốc tự, cư xá Đô Thành, đường Phan Thanh Giản, bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về, khiến tôi bâng khuâng và chan hòa nỗi niềm nhung nhớ.

Xin được gọi tác giả bằng anh để tôi có đôi lời tâm sự.

Có lẽ tôi và anh cùng trạc tuổi nhau, cùng sống và lớn lên trong thời gian đất nước đang có chiến tranh. Tuổi trẻ lo học hành để xây dựng cuộc đời. Tôi ở Mỹ Tho lên Sài Gòn học Đại học Văn Khoa và Sư Phạm. Gia đình không khá giả gì nên cuộc sống của tôi và vài người bạn cùng cảnh ngộ rất lây lất.

Chúng tôi ở trong Đại học xá Minh Mạng, chen chúc nhau, chỉ cần có chỗ ngủ là được rồi. Hình như lúc ấy quanh tôi bạn nào cũng nghèo cả, nên tôi sống rất an tâm, không mặc cảm gì, và chúng tôi rất vui vẻ với nhau. Bàn thì ở miền Tây đồng bằng sông nước, bạn thì ở miền Trung núi cao biển rộng, tuổi thanh niên “tứ hải giai huynh đệ”, không hề so đo gì cả.

Có khi chúng tôi mua vé ăn cơm trong học xá, có khi lại đi ăn cơm ở những quán cơm xã hội mà địa chỉ của những quán cơm này chúng tôi thuộc nằm lòng: ở chợ Năn-xi, ở đường Lê Văn Duyệt, đường Ngô Quyền, và đặc biệt quán cơm chay ở Vạn Quốc tự đường Phan Thanh Giản, gần cư xá Đô Thành là nơi không thể nào quên. Các quán cơm này là nơi lý tưởng của những người nghèo.

Tôi và bạn tôi, có khi chỉ một mình tôi, thường xuyên đến đây ăn cơm chay, không phải là vì muốn ăn chay, ma là vì túi tiền của mình “ra lệnh”như vậy. Bạn tôi, có đứa chỉ ăn vài bữa rồi đổi chỗ ăn, không thường xuyên, riêng tôi, ăn hàng tháng trời không ngán, mại lại thấy ngon, hạp khẩu vị vô cùng. Tôi đặc biệt thích món cơm chiên chay và món mắm chay của chùa.

Ăn riết rồi thành quen nhau, gặp nhau mỉm cười chào nhau vui vẻ. Đây là anh sinh viên Đại học Khoa học, kia là anh sinh viên Luật khoa, đây là anh công chức, kia là chú xích lô, chị bán hàng rong, mọi người cũng giống nhau ở hoàn cảnh khó khăn, cũng nương nhờ lòng từ bi của chùa để sống qua ngày, sống lương thiện, xây dựng cuộc đời giữa muôn vàn nhiễu nhương.

Tôi còn nhớ chùa nằm trong hẻm, nhỏ nhưng ấm cúng, yên tĩnh. Mấy cô chủ “bán cơm”hiền hòa, vui vẻ. Ăn cơm chay, cảm thấy mình gần Phật hơn, lòng mình tự nhiên hướng thiện hơn.

Khi còn ở chung với cha mẹ, tôi vẫn ăn theo cha mẹ mỗi khi cha mẹ ăn chay theo lệ kỳ hàng tháng. Thuở nhỏ, ở làng quê tôi cũng thường đi chùa, cũng ăn cơm chùa, cũng phụ chuyện lặt vặt ở chùa vì bạn tôi nói nhỏ với tôi rằng mày ăn cơm chùa mà không phụ việc chùa thì chết sẽ bị xuống âm phủ đó. Nhưng nào có phụ gì cho ra hồn đâu. Tuổi thơ đùa vui quanh sân chùa đơn sơ nghèo nàn ở làng quê, thật là hạnh phúc. Rồi cũng phải xa làng, lên tỉnh học, rồi về Sài Gòn tiếp tục con đường học vấn.

Rồi tôi ra trường đi dạy học ở tỉnh xa, xa những quán cơm xã hội im lim giữa đô thành nhộn nhịp, xa luôn ngôi chùa nhỏ và quán cơm chùa thân thương đã nuôi sống mình bao ngày.

Thời gian trôi qua, quá bận rộn với nghề nghiệp và cuộc sống , dù lòng tôi luôn hướng về Đức Phật nhưng hầu như tôi không còn nhớ về Vạn Quốc tự nữa. Chỉ lâu lâu có dịp về thành phố, đi trên con đường xưa, tôi mới nhớ rồi lại quên ngay, lại vùi đầu vào bao việc nhiêu khê của đời mình. Mấy chục năm trôi qua.

Tôi có duyên gặp Văn Hóa Phật Giáo, chỉ tiếclà hơi muộn màng. Hôm nay, tôi đọc được bài viết của anh, tôi thầm cảm ơn anh đã nhắc lại cho tôi nhớ một thời trai trẻ của mình đã trôi qua, cũng như anh, lãng quên. Tôi tự trách mình.

Tuy nhiên, lòng tôi cũng như xưa không có gì thay đổi, cũng luôn hướng về những ngôi chùa ngập ánh từ bi, cũng luôn thắp nhang bàn Phật mỗi ngày, cũng luôn tìm về để được ngày càng gần gũi hơn với Phật. Một lần nữa, qua Văn Hóa Phật Giáo, tôi cám ơn anh, và vô cùng cám ơn Văn Hóa Phật Giáo.

Nguyễn Văn Mi

Phòng Giáo dục TP. Mỹ Tho – Tiền Giang

 

 

Cứ mỗi buổi sáng sớm, sau khi ngồi thiền, tôi lại bật băng nhạc bài hát niệm Phật để nghe trước khi đứng dậy làm công việc cho một ngày mới.

Nam-mô A-di-đà Phật…Nam-mô A-di-đà Phật…Vâng, cả bài hát cũng chỉ một câu đó thôi, mà sao tôi nghe thấm tận đáy lòng. Vừa nghe vừa thầm niệm, và như cả thế giới hơn 300 triệu Tăng Ni, Phật tử cũng đang niệm Phật và cầu mong cho một thế giới hòa bình, an lạc.

Nhớ từ lúc nhỏ tới giờ tôi đã biết, đã nghe và đã hát không biết bao nhiêu bài hát về rất nhiều chủ đề để ngợi ca về thế giới này. Khi đó một cảm giác lâng lâng trào dâng, cân bằng và làm đẹp hơn cho cuộc sống này. Và tôi đã hiểu ra rằng khi thể xác khó khăn, thiếu thốn thì phần hồn, phần tâm linh này, mà qua các bài ca, đã bù đắp lại những hụt hẫng cho cơ thể một cách xứng đáng.

Vâng, khi tâm thức phát huy tác dụng của nó thì thế giới này càng ngày càng giống như thiên đàng cho những ai và của những ai biết sanh ra và làm chủ nó một cách hữu hiệu nhất. “Trái đất này là của chúng mình, quả bóng xanh bay giữa trời xanh, bồ câu ơi…”. Vâng, và tôi lại thầm ngân nga. Không biết có ai đó cùng hát với tôi không. Tôi chắc là có, và không bài này thì bài khác bởi “Tâm hồn lộng gió bốn phương…”mà, và vì loài người đã có được một kho tàng âm nhạc khổng lồ trong các kho tàng văn hóa vật chất khác. Vâng, bỏi cái kho tàng đó đã cung cấp cho con người bao nhiêu là “năng lượng” để giữ và nâng cái tâm hồn hay “tâm linh”của mình lên…lên cao mãi.

Nam- mô A-di-đà Phật…và tôi lại hát, và tôi lại niệm theo tiếng nhạc và theo bản ngã tâm linh của một con người, một bài hát của những con người trên trái đất này…trên thế giới này và trên vũ trụ bao la mênh mông này..

Lê Xuân Triều (Xuân Tâm)

Đinh Bộ Lĩnh, P. 24, Q. Bình Thạnh

(Visited 249 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *