Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/11/2014 | 1 Comment

loi-cam-on-cuoc-song
Sinh con ra trong thiếu thốn, ngay từ ngày bé, con đã nuôi trong mình ý nghĩ “Lớn lên con sẽ làm nhiều tiền”. Mỗi lần con nhắc câu nói đó với mạ, mạ đều mắng con “Đừng nghĩ mình kiếm nhiều hay ít tiền, mà con hãy nghĩ đến cách kiếm tiền con ạ”.

Để con có thể đi trên đôi chân của mình, mạ đã bưng từng ca nước chè, rong ruổi trên các con đường trong chợ Đông Ba. Tiền lời của mạ kiếm được bằng những giọt mồ hôi ướt đẫm trên má, trên chiếc áo bạc màu mà lâu lắm rồi mạ không may áo mới. Đêm về con nghe thấy tiếng mệt mỏi trong hơi thở gấp gáp, trong giấc ngủ chưa say nồng đã vội tỉnh giấc của mạ.

5h sáng, mạ trở mình đắp vội chăn cho con, đeo vội đôi dép, mở cửa thật khẽ, và đi trong sương đêm. Mỗi buổi sáng mạ đi sớm, bán được thêm ấm nước kiếm thêm một ít tiền lời để năm học mới con có thêm đôi dép, con có thêm tập vở. Hay những ngày mưa lụt, gạo đầy trong lu cho con yên tâm đi học. Mỗi sớm mai thức dậy, mạ đã đem tiếng cười đến cho rất nhiều dì bán rau, bác đạp xích lô, đã giải tỏa cơn khát cho biết bao người. Mạ thường dạy con, sống phải biết làm vui người khác, phải biết yêu thương, phải biết san sẻ. Con còn nhỏ, giấc ngủ chưa tròn trên vành môi, con không thể hiểu hết mọi sự cám dỗ ở đời, tiền bạc có thể mình làm ra, nhưng tình cảm làm ra con người.

Mạ ơi! Con đã vào đời, con đang đi trên đôi chân của mình, con đang kiếm tiền bằng kiến thức mình học được ở giảng đường đại học. Kiếm tiền khó thật mạ nhỉ. Đâu phải lúc nào mình muốn là được, phải tùy thuộc vào người ta, phải tùy thuộc về các mối quan hệ, phải… phải… rất nhiều. Nhiều lúc về nhà, ngả tay xin mạ, con thấy mình thật có lỗi. Mạ cho con nhưng rất khéo vì sợ con buồn “Mua cái áo mà mang, mua đôi dép mà thay, con đi làm rồi, có rất nhiều mối quan hệ, con phải biết chăm chút mình, đừng để người khác cười do quần áo luộm thuộm, hay vì đôi dép rách quai”.

Mỗi lúc con có chuyện buồn, mạ là người luôn lắng nghe con giãi bày. Mỗi lúc con gặp rối rắm trong chuyện tình cảm, mẹ lại là người dàn xếp. Mỗi lúc con “thất trận” bài vở, mạ lại bảo “buôn bán cũng có ngày lời lỗ, con đi làm cũng có lúc đăng hay không đăng. Không có chuyện gì to tát. Thiếu gì thì về với mạ”. Con có thể làm ra tiền, con có thể vượt qua mọi thứ trắc trở đời mình, chỉ cần bên đời con có mạ.

Mạ ơi – bến bình yên đời con!

Dương Thị Thùy Uyên

Mai An Tiêm, Tây Lộc, Huế

loi cam-on-cuoc-song-

Anh là người Anh cả, hiện hữu trong tôi dáng điệu nghiêm trang nhưng luôn điểm nụ cười nhẹ nhàng, gần gũi khi được tiếp cận Anh trong các kỳ lễ hội, trại mạc của màu áo Lam thân thương. Năm ấy, bố con tôi đến thăm Anh, sau lần Anh bị tai nạn giao thông. Tại nhà riêng chị ra tiếp chốc lát anh hiện diện với dáng vẻ còn tiều tụy mệt mỏi sau sự cố xảy ra ấy. Đối diện với Anh trong tôi không tránh khỏi sự lúng túng. Sau khi chào hỏi và tự giới thiệu là một huynh trưởng GĐPT Khánh Hòa ghé thăm, Anh tỏ ra mừng và cầu mong anh chị HT Khánh Hòa luôn tinh cần tu học và hết lòng chăm sóc cho đàn em thơ bé. Tuy nhiên ý tưởng bang khuâng về GĐPT, tôi chưa biết tỏ bày như thế nào cho thích hợp. Thế rồi cũng đến lúc tạm biệt Anh ra về, mà điều mong mỏi ban đầu chưa được trọn vẹn. Anh tiễn hai bố con tôi, vừa bước ra hiên nhà, bỗng cơm mưa kéo đến, tôi tâm sự:

– Thưa Anh, các tác phẩm của Anh, em đã đọc ít nhất một đôi lần, nhưng tác phẩm Những cặp kính màu đáng nhớ nhất, trong đó em thích nhất là nhân vật Lạc. Anh ơi! Lạc mà không lạc, ấy là Lạc anh nhỉ? Anh khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai tôi mà không nói gì, cũng lúc cơn mưa tạnh hẳn. Bố con tôi chào Anh ra về. Con bé nghiêm trang vòng tay cúi đầu: “Chào Bác cháu về ạ!” (Theo thế gian, cháu phải gọi Anh là ông nội cơ).

– Cái gì? Con bé chợt hiểu điều chỉnh ngay. Bàn tay phải đưa lên, với hình tượng “Ấn Cát Tường” và “Thưa Anh! Em về ạ!”.

Anh mỉm cười tươi tắn. Chúc bố con tinh tấn, đừng bỏ quên chiếc Áo lam hiền. Nhớ đi đường hai bố con cẩn thận nhé!

Buổi chiều thành phố trở nên mát dịu, sau cơn mưa đầu mùa. Trong tôi, nhịp sống “lam hiền” mãi là những nốt nhạc trầm lắng, dìu dặt giữa trời đất mênh mông.

Đỗ Văn Hữu

Quốc lộ 1A, Diên Khánh, Khánh Hòa

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 65

(Visited 208 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Comments (1)

Trackback URL | Comments RSS Feed

  1. “…Trong tôi, nhịp sống “lam hiền” mãi là những nốt nhạc trầm lắng, dìu dặt giữa trời đất mênh mông.”
    Cảm ơn bạn với bài viết cho tôi nhiều cảm nhớ.Thân mến

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *