Lời cảm ơn cuộc sống

| 15/02/2015 | 0 Comments

Trong lúc thanh vắng của đêm khuya, tôi thức giấc bởi xa xa tiếng chổi của người lao công dưới ánh đèn bên kia đường. Chợt nhớ đến bài thơ Tiếng chổi tre của Tố Hữu có câu: “Chị lao công/như sắt/ như đồng…Chị lao công/ đêm đông/ quét rác..”. Tôi rất sợ cái cảnh một mình đi trong đêm khuya, cái cảm giác cô đơn, sợ hãi không một ai trên đường phố cứ níu bước chân tôi. Vậy mà chỉ có người làm việc trong đêm vắng với tiếng chổi nghe xao xác lòng ai, nghe âm vang cô quạnh, nhẫn nại trong mưu sinh. Chị lao công làm việc trong âm thầm lặng lẽ, trong đêm khuya mà giờ đó mọi người đều yên giấc nồng, vì cuộc sống hay vì điều gì khác, tôi không biết nhưng hình ảnh một người âm thầm cần mẫn với chiếc chổi tre và chiếc xe rác trong ánh đèn điện tạo nên hình ảnh sống động cho cuộc mưu sinh.

Trên đường phố ngườita sẵn sàng xả rác mọi nơi để rồi người lao công trong đêm về lại quét rác, quét đi những ý thức bảo vệ môi trường còn thấp kém.

Trong âm vang của tiếng chổi tre, bản nhạc bài thơ lại nổi lên trong tôi “tiếng chổi tre/đêm đông/quét rác…tiếng chổi tre/xao xác/hàng me…”.

Nguyễn Thị Lệ Yên

Thanh Khê, Đà Nẵng

loi-cam-on-cuoc-song

Đời người là một chuỗi kết nối của nhiều giai đoạn mang dấu ấn khó phai của một thời, để trở thành ký ức của đời người. Và những tháng năm ấy duyên lành đưa tôi chuyển về sống gần nhà anh, tuy gọi là anh nhưng anh lại là chú của một người bạn học. Đó là giai đoạn tôi được làm quen với triết lý và những thuật ngữ Phật giáo trong những lúc chúng tôi “uống trà – đàm đạo”. Anh kể cho tôi nghe những “giai thoại”anh đi tìm sự thanh thản – bình yên cho tâm hồn nơi những ngôi già lam trong thành phố…lắng nghe tiếng chuông chiều ngân vang, nghe lời kinh trầm hùng từ những thời công phu chiều và những lúc về làm  “công quá” khi “vắng”công việc của một thời trai trẻ còn “lang bạt – kỳ hồ”.

Hồi ấy những thuật ngữ như :vô thường, vô ngã, Niết-bàn…làm tôi xa lạ quá đỗi. Rôi lắm khi thấy tôi ngồi tư lự bên hiên nhà, anh khuyên tôi nên nhớ về hơi thở của mình “khi ra – khi vào”, tôi nghe theo anh vì thấy anh quá ân cần với tôi – như một người anh ruột thiị. Đôi khi, anh rủ tôi về tịnh xá Ngọc Hòa, tịnh xá Ngọc Sơn làm công quả hoặc về nghe pháp thoại của quý sư trong những ngàylễ. Lúc đầu tôi đi vì sợ phụ lòng anh, nhưng sau đó nhiều khi tôi đi một mình vì muốn tìm cho mình sự bình yên sau những lao xao của đời thường. Lúc bấy giờ những phương tiện thông tin như băng CD, VCD giảng pháp ở quê tôi không phong phú và những thời giảng pháp ở những ngôi già lam cũng hiếm hoi, tôi chỉ biết tìm đọc kinh sách qua quý thầy, cô.

Không hiểu sao, tuy chưa hiểu gì mấy về triết lý nhà Phật, nhưng tôi “nghe mình”gần gũi với bài kinh Bát Nhã trong nghi thức trì tụng, tôi đọc và thuộc rất nhanh. Tôi tìm hiểu dần dần và tôi bình yên hơn nhiều…

Không lâu sau đó, khi đã thu xếp mọi việc trong gia đình, tôi từ giã người thân, từ giã anh để gởi phần đời còn lại nơi chốn già lam.

Bây giờ, tuy đã là tu sĩ, nhưng với tôi, anh vẫn là một “thiện tri thức”dẫn dắt tôi đi những bước chân đầu tiên trên con đường tìm về giáo pháp của Đức Thế Tôn.

VHPG ơi! Qua đây cho phép tôi gửi đến anh lời tri ân và anh “Nguyễn Việt Nh…ơi, mong luôn được an nhiên”.

Minh Khai

Tịnh xá Ngọc Thiên, Ma Lâm

Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận.

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo 72-73

(Visited 306 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *