Lời cảm ơn cuộc sống

| 19/06/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 32

loi-cam-on-cuocsong-32Tôi về thăm nhà nhân dịp nghỉ lễ. Ngồi trên xe khách từ TP.HCM về Cần Thơ suốt cả mấy tiếng đồng hồ mà người ngồi ghế bên cạnh tôi dường như không nói gí. Tôi hỏi anh ấy về đâu, nhưng anh chỉ trả lời nhát gừng, rồi chăm chăm đọc báo, ăn một ổ bánh mì và uống hết một chai nước suối lớn. Lúc xe dừng cho khách nghỉ ăn cơm, anh ta cầm chai nước và ngồi bất động một chỗ cho đến khi xe tiếp tục chạy.

Tôi bắt đầu có cảm giác khó chịu về con người này. Từ lúc đó, tôi để ý nhiều hơn đến mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, cách ăn uống của anh ta. Chẳng hiểu sao lại có con người “khốn khổ” đến thế, ngay cả khuôn mặt, ngay cả tiếng hắt xì của anh ta cũng làm tôi khó chịu. Điều này chẳng dễ gì với một người phụ nữ, bởi tôi đang có cảm giác phải chịu đựng. Khi xe đến bến, tôi mới thở phào và nhanh chóng xuống xe mà quên cả một túi quà khác còn để dưới gầm ghế.

Tôi đang đi tìm một chiếc xe ôm thì thấy anh ta hớt hải cầm theo cái túi quà của tôi và gọi “Cô gì ơi! Được về nhà dzui quá mà quên cả đồ sao?”. Đến lúc này, tôi mới được nghe giọng nói vui vẻ thực sự của anh. Tôi nhận lại túi quà, kèm theo một lời cảm ơn đối với anh, nhưng khi đi rồi, người đàn ông ấy còn để lại cho tôi nhiều phân vân đến vậy.

Một chuyến xe có một bác tài xế say tốc độ làm hành khách nhiều phen giật mình, có một người đàn ông “say” sự yên lặng. Còn tôi thì cứ “say” nghĩ sai về một người mà thực ra tôi với anh chẳng có một mâu thuẩn nào, một đối lập nào. Một logic đơn giản để quy chiếu về thái độ và hành vi của một con người đều là ảo tưởng. Không có những điều ngược lại thì hạnh phúc cũng không có. Cuộc sống đích thực bên trong mới là quan trọng, những lời tốt đẹp ồn ào bên ngoài có khác gì tiếng ồn của tàu xe…

Cám ơn cuộc sống, cám ơn anh bạn “thích yên lặng” đã cho tôi nhận thấy một điều phải cân nhắc mỗi khi nghĩ sai về một người.

Nguyễn Thu Thảo

(Ninh Kiều, Cần Thơ)

 

Chỗ tôi ở là một ngôi nhà tập thể. Chiều nay, thấy tờ báo VHPG ở giữa bàn, tôi lật ra và chọn ngay bài “Mầm sống trong cõi ung thư” đọc say mê. Đến đoạn “ăn gạo lứt muối mè cũng vậy, nếu người bệnh không chịu khó kiên trì, câu thúc thân khẩu ý, tránh những cám dỗ, thì không thể nào hiệu quả được”, tôi chợt giật mình. Vâng, tôi là người ăn gạo lứt muối mè đã ba năm. Nhưng đã không thực hiện rốt ráo những điều phương pháp đề ra. Tôi miên man suy nghĩ, gấp cuốn báo lại, nhìn vào trang đầu, ồ! Thì ra báo năm 2005, số thứ 10! Ngồi cười một mình, tôi lại thấy cuộc sống này thật là vi diệu. Bài báo đã viết cách đây hai năm, hôm nay tôi ại tiếp nhận với tâm trạng háo hức của người đọc báo mới. Nhờ bài này, t6i lại có cơ hội nhìn lại cách sống mình sâu sắc hơn, tôi càng vững vàng tin hơn vào chọn lựa của mình. Chân thành cám ơn tác giả Chân Phương đã tiếp thêm sức mạnh choto6i, đã thức lại trong tôi niềm tin, hy vọng. Cám ơn thời gian đã cho tôi có dịp hạnh ngộ bài báo giá trị này.

Tuyết Minh

(716 Hậu Giang, P.12, Q.6,TP.HCM)

(Visited 86 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *