Lời cảm ơn cuộc sống

| 04/04/2015 | 0 Comments

Lời cảm ơn cuộc sốngTôi là người con trai trưởng trong gia đình, nhưng ngay từ nhỏ, tôi đã không hợp với ba tôi. Tính cộc cằn của ông đã làm vợ con xa lánh. Nhiều lúc đi làm ăn xa về, tôi chỉ hỏi chuyện má, còn nhìn thấy ba là tôi tránh mặt đi chỗ khác. Tôi biết nhiều lúc ba muốn nói chuyện với tôi, má cũng muốn hai cha con tôi làm lành với nhau, nhưng tôi không sao làm được,…

Hôm nay, tình cờ đi xe ôm, tôi nhờ anh xe ôm khoảng năm mươi tuổi ghé vô hàng bưởi ven đường mua về làm quà cho vợ con. Khi mua xong tôi tiện tay trả luôn tiền cho anh xe ôm, anh lấy tôi 15.000 đ nhưng tôi trả cả 23.000đ. Anh móc túi lấy ra hai ngàn đưa cho tôi và nói: “Nhờ chú lấy cho tôi cặp bưởi 25.000đ, chạy xe chẳng được bao tiền nhưng ông cụ ở nhà chỉ thích ăn bưởi, lần nào chạy xe cho khách qua đây tôi cũng mua về, lâu không mua là ông cụ lại nhắc…”.

Nghe đến đây, tôi cảm thấy trong lòng tôi mất mát một điều gì lớn lao lắm. Nhớ đến ba tôi, chưa bao giờ ba được nghe tôi nói một câu “ba thích ăn gì để con mua”. Tôi bèn rút thêm tiền, mua thêm cho anh một cặp bưởi nữa để anh về biếu ông cụ. Anh xe ôm ngạc nhiên và luôn miệng cảm ơn tôi. Nhưng tôi tự cảm thấy xấu hổ, tôi phải là người cảm ơn anh mới đúng, vì nhờ có anh mà tôi sớm nhận ra rằng tình người mới là điều đáng quý, và tình cha con còn đáng quý và thiêng liêng hơn nhiều. Trong tuần này, toi sẽ về quê chúc Tết gia đình, nhất định tôi sẽ làm lành với ba, và tôi nghĩ một câu xin lỗi của tôi chắc sẽ làm má tôi vui hơn nhiều. Cảm ơn anh!

Trần Văn Thông

(Bình Dương)

loi-cam-on cuoc song

Năm nào cũng vậy, cứ vào đêm giao thừa là tôi đi lễ chùa để được tham dự khóa lễ cầu nguyện quốc thái dân an đầu tiên của năm. Và hình ảnh làm tôi xúc động suốt năm năm qua, mà lúc nào gặp ai tôi cũng kể cho họ nghe, đó là chuyện ông lão 75 tuổi dắt mẹ 94 tuổi đi lễ Phật. Nhìn mẹ (tôi vẫn quen gọi cụ như thế) run run chắp tay cung kính xá các thầy rồi bước vào chánh điện lễ Phật, sau đó ngồi xuống lấy chuỗi tràng hạt đeo nơi cổ ra niệm Phật, trong lòng tôi vừa xúc động, vừa sung sướng thay cho ông lão, vì ông diễm phúc có một người mẹ hiền như vậy…

Năm nay giao thừa, tôi chỉ thấy ông lão lủi thủi một mình, trong lòng chợt thấy bất an… Hỏi ra thì biết mẹ đã theo Phật, mới qua 100 ngày. Tôi quỳ xuống cầu nguyện cho mẹ mà nước mắt chảy ra. Cha mẹ tôi đều không còn, nên mỗi khi gặp cụ, tôi gọi cụ bằng mẹ cho nguôi niềm nhớ thương và cảm thấy hạnh phúc khi được mẹ nắm tay khuyên tôi gắng niệm Phật…

Thương nhớ mẹ, tôi cảm ơn cuộc sống đã cho tôi ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” còn được gặp mẹ, gặp một người con hiếu thảo như ông lão.

Mẹ ơi, sau này con bước đi chậm chạp, ai sẽ là người dắt con đi lễ Phật vào đêm giao thừa…?

Nguyễn Thị Mai, pháp danh Diệu Hương

(TP.HCM)

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 13

(Visited 593 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *