Lời cảm ơn cuộc sống

| 22/06/2015 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc-song76Trên đời này có nhiều điều mà cho ta buồn lắm. Buồn vì nghèo, vì học không giỏi, vì thua một lời nói, vì mất một món đồ, vì một bài giảng bị chê dở, vì bài gởi của mình không được đăng báo… Có những nỗi buồn chỉ man mác thoáng qua, nhưng cũng có những nỗi buồn để lại ấn tượng sâu đậm khó quên trong một sớm một chiều…Niềm vui và nỗi buồn, được và mất, cống hiến và hưởng thụ…Chúng đi qua đời ta và làm cho ta buồn như thế. Có lúc buồn đến bật khóc.

Cũng có một lần tôi buồn như thế. Tôi đã tụng giới bằng tâm trạng buồn như thế! Nhưng khi tụng tới đoạn “Tích hữu cao tăng văn lân phòng ngọ hậu cử thoán, bất giác thế thấp, biPhật pháp chi suy tàn giả” (Xưa có vị cao tăng nghe phòng bên sau giờ ngọ mà còn nổi lửa, liền rơi lệ thương cho Phật pháp suy tàn vậy). Tôi liền ngừng mõ vì có một sự xúc động lạ thường dâng lên từ đáy lòng. Tôi nhận ra rằng thì ra bấy lâu nay mình đã hướng ngoại quá nhiều. Cứ tưởng rằng mình là người của Phật pháp, sống trong Phật pháp, ăn cơm Phật pháp, thở không khí của Phật pháp thì những việc của mình làm cũng tự nhiên là Phật pháp. Nhưng có ngờ đâu…vì sao mình buồn, mình đã buồn vì chuyện gì? Tôi tự hỏi lòng mình, thì ra đó chỉ là những chuyện không đâu, rất chi là thế gian mà đáng ra không phải là phần việc của mình nhưng mình đã vì nó mà vui buồn; trong khi phần việc của mình thì mình lại…quên. Rồi tôi lại tự vấn là có bao giờ mình đã buồn và khóc cho Phật pháp như vị cao tăng kia chưa? Hình như là chưa, chưa lần nào, chưa lần nào hết! Xin cảm ơn Người, cảm ơn những giọt nước mắt vì Phật pháp, giọt lệ kim cương…

Hữu Huệ

Chùa Bửu Sanh, Lái Thiêu, Thuận An, Bình Dương

loi-cam-on cuoc song

 

Trên những con đường mà con vẫn thường đi học, những cành thông khẳng khiu trơ trụi, cảnh vật buồn lắm mẹ ạ! Con lại nhớ về mùađông năm nào khi con còn ở nhà. Hồi đó nhà mình còn rất nghèo. Cái áo ấm của mẹ đã sờn đi vì năm tháng, chẳng bao giờ mẹ chịu mua cho mình áo mới, năm nào cũng vậy, mẹ lại dàng dụm từng đồng mua cho con cái áo mới để đi học cho bằng bạn bè. Ngày đó, có phải thế không mẹ? Con chỉ mừng áo mới là mừng, mà không nhìn lại cái áo của mẹ đã vá bao nhiêu là lớp màu cũ kỹ, bạc màu. Thời gian trôi qua, khi mà con đã nhận thức được sự vất vả của mẹ thì con không còn bên mẹ. Con xuất gia cũng vào mùađông giá rét, mẹ biết chí nguyện của con, mẹ lại mang cho con bộ đồ lam mới, nghẹn ngào tiễn con ra tận đầu làng. Mẹ dặn dò “ở đất khách quê người, con phải sống sao cho đẹp người, đẹp đạo và nhớ giữ gìn sức khỏe nghe con”. Ngơ ngác con nhìn, nước mắt mẹ chảy dài, rồi mẹ ôm con vào lòng, hôn lên má con với tình thương ngọt ngào, nước mắt mẹ nóng hổi. Từ từ xe lăn bánh đưa con đến những vùng đất xa lạ, con ngoái đầu nhìn mẹ và quê hương, nôi chôn nhau cắt rốn, nơi con lớn lên cùng tuổi thơ khờ dại, ngây ngô. Nơi đó có bà mẹ hiền ngày đêm ngóng trông bóng con thơ. Mắt con nhòe đi khi thấy dáng mẹ cứ vẫy tay hoài, cho đến khi chiếc xe khuất dần sau lũy tre làng. Năm tháng đằng đẵng trôi qua, xa quê nhà đã bao mùa đông giá rét. Và cứ thế, me ơi! Mỗi lần đông về, con lặng lẽ ngắm nhìn mùa đông, thương nhớ về tuổi thơ xa xưa, tuổi thơ với những cánh diều có lời mẹ ru và ánh đèn leo lét đêm khuya, tiếng gió rít sau lũy tre làng, tiếng ếch nhái xa xa vọng lại, nước mắt con bỗng cứ trào dâng, khi ký ức ùa về trong nỗi nhớ. Làm sao con quên được người mẹ hiền cùng lời dặn dò với những cái thương âu yếm, giọt nước mắt chảy dài trên má mẹ, làm sao quên được dáng mẹ khuất sau lũy tre làng, con còn nhớ những đêm sốt nặng, mẹ lại lật đật ra vườn hái lá ngót làm thuốc để chữa bệnh cho con, nhớ dáng mẹ đổ dài trên con đường làng, tảo tần, sớm hôm trên cánh đồng xa. Con còn nhớ, nhớ nhiều lắm mẹ ơi!

Trần Thị Mỹ

Chùa Liên Hoa, 44/4 Lê Ngô Cát, TP. Huế

(Visited 338 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *