Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/08/2015 | 0 Comments

loi-cam-on-c uoc songNgười ta nói rằng tính cách của một người biểu hiện qua nét chữ. Tôi không biết có thật hay không, nhưng tôi biết việc rèn luyện chữ viết đã tác động rất lớn đến quá trình hình thành tính cách của một con người qua kinh nghiệm bản thân.

Hồi đó tôi viết chữ rất xấu, có chữ thì to, chữ thì nhỏ, có chữ ngả ra sau, chữ nghiêng về phía trước. Nhưng từ khi xuất gia, tôi được thầy đặc biệt uốn nắn về phương diện chữ viết này. “Người sao chữ vậy, chữ sao người vậy, từ nay con phải tập viết các chữ cho thẳng đứng. Vì sao à? Vì để cho phù hợp với tánh tình thật thà ngay thẳng của con”. Lúc đó tôi không biết là mình có thật thà ngay thẳng như thầy nói hay không, nhưng rõ ràng là tôi rất thích và đã cố gắng nghe theo lời thầy. Nhờ vậy mà chữ tôi càng ngày càng…đẹp thật. Giờ đây, chiêm nghiệm lại tôi nhận ra rằng quá trình rèn luyện chữ viết cũng là quá trình rèn luyện tính cách của mình. Để viết được những con chữ thẳng hàng thì tôi phải ngồi cho thẳng lưng. Và tự nhiên tâm ý tôi cũng không thể nghĩ ngợi lung tung nữa. Nét chữ thẳng đứng ấy không chỉ đẻ ra tính thật thà mà còn góp phần hình thành nên những đức tính khác như trung thực, dũng cảm… Đó là nét chữ “cúi không thẹn đất, ngửa không thẹn trời”.

Tôi nhớ mãi bàn tay ấm áp của thầy cầm tay tôi nắn nót từng chữ mà thầm cảm ơn. Cảm ơn thầy, cũng như cảm ơn đời đã cho tôi làm đệ tử của thầy. Giờ thì thầy đã đi xa, nhưng với tôi thầy vẫn còn đó…qua nét chữ thân thương. Thêm một lý do nữa để cho tôi thích viết tay hơn là gõ bàn phím. Tôi nhớ thầy như nước chảy trường giang…

      Nguyễn Văn Phát, Bình Dương

 

loi-cam-on-c uoc song

Một chiều thứ Bảy, tôi đang đứng đợi một người bạn trên đường Đồng Nai, quận 10, TP. Hồ Chí Minh. Cái nóng của buổi trưa vẫn còn đâu đây khiến người ta mong ngóng chiều xuống nhanh hơn để cái nóng giảm dần bên cạnh cái nóng ruột chờ người. Tôi có cảm giác rất khó chịu với mọi người xung quanh.

Thời gian luôn chậm chạp trôi qua đối với những ai đang có tâm trạng chờ đợi một điều gì. Mặt trời vẫn nở nụ cười của chiều vàng; dòng người vẫn tấp nập trên đường phố, kẻ bán người mua vẫn diễn ra ở các shop bên lề đường. Mọi người như chẳng để ý đến ai, mong sao làm xong công việc của mình. Tôi vẫn đứng trước cổng trường Chánh Nghiệp computer, nhìn mọi người qua lại để giết thời gian.

Tôi chợt chú ý đến một người trung niên, với trang phục gọn gàng của một viên chức bỗng dừng xe trước mặt tôi, không nói không rằng, đi bộ một đoạn ngắn, băng qua nửa đường, cúi xuống lượm một nửa viên gạch đang nằm giữa đường. Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Lúc đầu thấy người trung niên bỏ xe trước mặt tôi rồi bỏ đi, tôi nghĩ thầm, ông này không sợ mất xe hay sao mà để xe như vậy. Nhưng khi thấy ông ta cúi xuống lượm nửa viên gạch tôi mới chợt hiểu ra. Một cảm giác khó tả trong lòng tôi…Ông cầm nửa viên gạch bỏ một bên góc cột đèn rồi rồ ga phóng đi, để lại một làn khói trắng phía sau.

Mặt trời đã tắt nắng, một làn gió mát đi qua tôi, cái nóng biến mất, tôi ngỡ ngàng trước hành động của người trung niên, chợt mỉm cười. À, thì ra giữa phố phường tưởng chừng không ai quan tâm đến ai, nhưng lại có những người biết quan tâm đến tai nạn của người khác, đã có những hành động âm thầm nhưng đáng trân trọng đến như vậy.

      Lê Thị Như Sương , quận 3, TP. Hồ Chí Minh

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 84

(Visited 269 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *