Lời cảm ơn cuộc sống

| 23/08/2015 | 0 Comments

Tôi vẫn nhớ mãi những hình ảnh hơn mười năm trước, cũng vào mùa hạ như thế này, trong lúc trời mưa nặng hạt, ba mẹ tôi tiễn đứa con trai của mình về Vĩnh Long để xuất gia tu học.Lời cam on cuoc song

Tôi vẫn mường tượng được ánh mắt vời vợi lúc ba mẹ dõi nhìn tôi đến tận lúc xe lăn bánh. Vậy mà lúc ấy tôi vẫn dửng dưng khi phải xa người thân, xa quê hương xứ sở đến cả ngàn cây số.

Đến khi đã ở chùa được ba ngày, tôi mới bắt đầu nhớ nhà khủng khiếp. Thấy tôi còn nhỏ tuổi mà đã xuất gia, thỉnh thoảng lại có người hỏi thăm: “Quê chú ở đâu, cha mẹ chú làm gì, vì sao mà chú lại đi tu…?”. Bao nhiêu đó đủ làm tôi chạnh lòng. Những cơn mưa rỉ rả vào buổi chiều hay nửa đêm cũng bao lần khiến tôi khóc thầm vì nhớ cha mẹ rồi thiếp vào giấc ngủ lúc nào không hay…

Năm đầu trong cuộc sống xuất gia, đã xuất hiện một vài chướng duyên khiến tôi có ý định thoái thất tâm tu. May mà mỗi khi có ý định ấy, tôi lại nhớ đến lời ba mẹ dặn khi tôi xin xuất gia: “Cha mẹ lúc nào cũng muốn các con được sung sướng, hướng đến con đường đạo đức. Cha mẹ không hề nghĩ sanh con để nhờ cậy sau này. Khi đã chọn hướng xuất gia rồi, con phải cố đi hết con đường đã chọn”. Thế là tôi lại từ bỏ ý định ấy và cố gắng tu học để vượt mọi chướng duyên. Rồi chị và các em tôi cũng được ba mẹ tôi cho đi tu.

Thời gian trôi qua, quên dần với môi trường tu học, có thầy có bạn, tôi cảm nhận ngôi chùa chính là gia đình thứ hai của mình. Tôi hạnh phúc trong môi trường tu học nhưng không vì thế mà quên hoàn cảnh sống hiện tại của ba mẹ. Mỗi khi nghe những bài tác bạch hay những vần thơ nói về công ơn hai đấng sanh thành là lòng tôi lại bồi hồi.

Tôi biết ba mẹ thương con và cũng buồn phải xa con. Nhưng nỗi buồn ấy, các người giấu kín trong lòng để các con yên tâm tu học. Thỉnh thoảng được thầy cho phép gọi điện thoại về thăm ba mẹ, tôi cảm nhận được niềm vui của ba mẹ, nhưng lúc nào ba mẹ tôi cũng dặn dò: “Sư cứ chuyên tâm tu học, đừng lo gì cho gia đình cả”.

Mỗi khi nghĩ đến ba mẹ, tôi đều chạnh lòng. Tôi hết sức cảm phục đức hy sinh cao cả của ba mẹ tôi, với lòng thương vô hạn dành cho con, vì hành phúc và tương lai tươi sáng của các con, đã hy sinh tất cả những gì mình có. Càng thương ba mẹ bao nhiêu, chị em tôi càng bảo nhau chuyên tâm tu học bấy nhiêu, để rồi cùng nhau góp phần thực hiện tâm nguyện “Tạo điều kiện cho ba me cũng được xuất gia như mình”.

Chúng con xin cảm ơn ba mẹ đã cho chúng con hình hài này và tạo điều kiện để chị em chúng con được thuận duyên trên bước đường tu học.

Giác Minh Viên

14/20/2 Xóm Chài, P.12. Vĩnh Long

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 87 Vu lan

(Visited 102 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *