Lời cảm ơn cuộc sống

| 24/09/2012 | 2 Comments

Lời cảm ơn cuộc sốngTạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 19  |   LỜI  CẢM  ƠN  CUỘC  SỐNG

Ước nguyện của ba tôi đã thành sự thật là năm chị em tôi đã đỗ đạt nên người. Những năm sau giải phóng, vì cuộc sống quá khó khăn, chúng tôi chia tay với nghề dạy học và tìm kế mưu sinh mới. Ba tôi mắc bệnh tim và đột ngột qua đời cách đây 26 năm. Chị em tôi chỉ còn có mẹ. Mẹ tôi là một người phụ nữ nhân hậu và đảm đang, nuôi nấng dạy dỗ anh chị em tôi từ những điều nhỏ nhất. Mẹ tôi năm nay đã ngoài chín mươi, dù chỉ đi lại trong nhà nhưng sức khỏe tốt và tinh thần minh mẫn. Rồi bỗng một sáng mẹ tôi bị đi tiêu chảy, tôi nghĩ sẽ bình thường, nhưng sau đó mẹ đi đừng không được. Anh chị em tôi lúc nào cũng nguyện cầu Trời Phật ban phúc lành cho mẹ. Không còn được ngồi ăn cơm chung với mẹ, nước mắt tôi cứ trào ra, không sao ngăn được. Từ bệnh viện về, hy vọng mẹ sẽ khỏe dần lên, nhưng một thời gian ngắn sau, mẹ nằm bất động, hơi thở yếu dần và không ăn uống gì được nữa. Anh chị em tôi  chỉ còn biết tủi thân ngồi nhìn mẹ. Nhưng không biết có phép màu nào đã giúp mẹ tôi vượt qua cơn nguy kịch và khỏe dần.. Mẹ tôi dần phục hồi trí nhớ, chân tay cử động nhiều, tự xoay trở, đưa tay đòi kéo ngồi dậy, tự múc ăn được. Mẹ tôi khỏe lại như ngày xưa là một điều kỳ diệu chưa từng thấy.

Xin cảm ơn cuộc sống đã trả lại cho anh chị em tôi một tảng cây cổ thụ đầy chở che. Xin cảm ơn cuộc đời đã cho chúng tôi mỗi ngày còn được nhìn thấy mẹ cười, mẹ nói, để anh em chúng tôi còn được diễm phúc cài một bông hồng thắm trong mùa Vu lan.

 Hoàng Lan   ĐT: 7520622

 

Ba tôi mất hồi tôi còn nhỏ. Lúc đó, mẹ tôi còn ở tuổi hai mươi, ai khuyên gì mẹ tôi cũng không chịu đi bước nữa, mà ở vậy nuôi con. Được mẹ sớm hôm tần tảo, nuôi cho ăn học đầy đủ, tôi trở thành giáo viên ở một trường tỉnh. Vì công việc, hơn hai tháng tôi khồng về nhà thăm mẹ. Không thấy tin tức, mẹ lo lắng cho tôi, nên giữa ngày hè đổ lửa, mẹ đi bộ mấy chục cây số lên trường thăm tôi. Nhìn mẹ chân trần đạp đất, tấm áo cũ sờn vai , chiếc nón lá già vàng cháy, tôi lúng túng và cảm thấy mắc cỡ với mọi người. Mấy người bạn đồng nghiệp của tôi thì vui mừng chào hỏi và mời mẹ tôi ăn một cây kem. Bàn tay chay sạm, mẹ cầm cây kem nhá một miếng rồi liền nhả ra, mẹ đưa cây kem cho tôi và nói: “Con ơi, kem nóng quá, con ăn phụ mẹ nhé!”. Tôi đã không về thăm mẹ, thế mà khi mẹ đến thăm tôi, tôi lại không thể hết lòng chăm sóc mẹ.

Bốn mươi năm qua rồi, mẹ tôi không còn nữa, nhưng câu nói của mẹ vẫn còn đâu đây. Tôi luôn ân hận về cái bệnh sĩ của tôi với mẹ, với đời. Cuộc sống đã cho tôi một người mẹ, tuyệt vời, nhưng tôi lại không biết làm gì nhiều hơn để dành cho mẹ. Viết ra những lời này, tôi chỉ mong những ai còn mẹ, hãy làm hết tất cả những gì để có thể báo ân mẹ, báo ân cuộc đời.

Văn Hân   (157/11/17 khóm B, phường 5, thị xã Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long)

(Visited 263 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Comments (2)

Trackback URL | Comments RSS Feed

Sites That Link to this Post

  1. môi trường là gì wikipedia | 27/06/2014
  1. Nguyễn đình Diệm says:

    Vu lan vẫn cón, tiếng chuông chùa vẫn ngân nga như nhắc nhở chúng ta: làm con phải nhớ đến công ơn trời biển của cha mẹ.Những bài viết ngắn của các bạn cũng la nhửng lời nhắc nhở quý báu Xin cảm ơn các bạn Tiện đây mình gửi tặng các bạn bài thơ gọi là đồng chia xẻ về tình MẹGẶP MẸ
    Con về lại Huế trong mơ Tưởng như bấc lạnh rét sờ vai lưng
    Trong mơ con thấy bước chưng Nặng vai Mẹ gánh lưng cong nổi niềm
    Cha chừ giấc ngủ bình yên Trần gian riêng Mẹ đôi miền ngược xuôi
    Khổ lao hạt gạo đứng ngồi Canh khuya lạnh lẽo thức đời cho con
    Tháng năm tần tảo vuông tròn Thủy chung đời Mẹ héo hon canh gà
    Vòng tay ôm lấy Mẹ già Hóa ra hồ mộng Mẹ ta mất rồi
    Lặng sầu con gọi Mẹ ơi Chuông vu lan vọng chân trời nhớ thương
    Cúi đầu dâng nén trầm hương Tạ ân kính Mẹ thiên đường đời ccon
    Vu lan Nhâm thìn Tháng IX/2012 Tuy hòa
    GM Nguyễn đình Diệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *