Lời cảm ơn cuộc sống

| 27/09/2015 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 89

loi-cam-on-cuoc-songĐó là một buổi sáng tôi đi Nha Trang công việc, tôi chọn đường Bãi Dài vì nhiều lẽ:

Đường mới được xây dựng, tốt, hai làn đường riêng biệt ngăn cách bởi một dải phân cách rộng có trồng nhiều hoa và cây cảnh.

Đường ít xe cộ lưu thông, hai bên đường là những đồi cát trắng thoai thoải được phủ xanh bởi những lùm cây rừng mọc thấp xòe tán như hình cái nấm.

Đang đi với vận tốc vừa phải để thong dong ngắm cảnh thì bỗng dưng xe có sự cố, sau mấy lần khục khặc thì chết máy, tôi đành tấp vào lề dắt bộ. Nhìn phía trước hun hút mà lòng ngán. Đẩy một hồi lâu, mồ hôi đẫm ướt áo thì có một xe máy phía sau trờ tới rồi ngừng lại, trên xe là một thanh niên còn rất trẻ: “Xe bị sao vậy chú?”. Tôi hơi nghi ngại và chưa kịp trả lời, chàng thanh niên đã nhanh nhẩu kiểm tra máy, loay hoay một lúc thì lắc đầu bảo tôi: “Chú có biết đẩy không?”. Tôi hơi hoang mang nhưng khi hiểu ra thì gật đầu ngồi lên xe của chàng thanh niên cầm lái để đẩy xe bị hỏng của tôi mà lúc này chàng thanh niên đã trong tư thế sẵn sàng. Phải hơn một cây số chúng tôi mới đến được chỗ sửa xe tận chân đèo bên cạnh một quán nước. Câu chuyện bên ly nước tôi biết chàng trai tên Tuyến đang học năm cuối của Học viện Hải quân Nha Trang, nghỉ hè về Cam Ranh thăm bố mẹ. Tôi thật sự bất ngờ và xúc động biết rằng khi thấy tôi dắt xe thì Tuyến còn ở đường bên kia đi ngược chiều với tôi, nghĩa là Tuyến phải tìm chỗ quay đầu xe rất xa mới có thể giúp tôi được.

Khi xe đã sửa xong, chúng tôi chia tay nhau. Tuyến đi về phía Cam Ranh, tôi vượt đèo về hướng Nha Trang, đoạn này đi giữa một bên là núi cao, một bên là biển xanh thăm thẳm, cảnh đẹp vô cùng nhưng lòng tôi mãi nghĩ về chàng trai ấy và cứ tự hỏi nếu là mình thì tôi có làm được như Tuyến?

Qua báo Văn Hóa Phật Giáo, tôi xin gời lời cám ơn đến Tuyến và nhân duyên đã cho tôi gặp gỡ, để tôi thấy được giá trị một việc làm về người khác đã đem lại hạnh phúc lớn dường nào! Tự nhủ với lòng từ nay, tôi sẽ cố gắng sống như Tuyến. Mãi đến hôm nay, khi viết những dòng chữ này tôi vẫn nhớ về hình ảnh chàng trai với hành động biết giúp đỡ người khác như Tuyến.

Tâm Hỷ

Chùa Phước Long, thị xã Cam Ranh, Khánh Hòa

  loi-cam-on

Đứng giữa đồi núi chập chùng phủ đầy sương mù, tôi như lạc về miền ký ức. Cách đây mười năm, khi còn là một cô bé chập chững bước vào đạo, tôi đã trải qua những ngày tháng ngập tràn hạnh phúc ở núi đồi Đại Ninh này. An lạc nhất là mỗi buổi sáng, sương che khuất tầm nhìn chỉ thấy loáng thoáng chừng hai mét rưỡi. Xung quanh chùa, hoa phù dung được trồng thay cho bờ rào. Tôi thường cầm chổi quét nhịp nhàng theo tiếng nhạc niệm Phật. Không gian tĩnh mịch, văng vẳng bên tai là tiếng chuông chùa quyện theo gió chầm chậm đi vào tâm thức con người. Nếu ai từng đặt chân lên vùng thánh địa Đại Ninh thì không thể nào quên được Khoảng khắc của buổi sáng tinh sương. Chỉ cần nghĩ đến là cảm giác hạnh phúc năm xưa ùa về bao lấy tôi, một cảm giác mà hầu như chưa bao giờ tôi có được kể từ ngày tôi theo học ở Sài Gòn. Lớp học của Sư bà Hải Triều Âm cũng có nét đặc biệt hơn lớp học hiện nay ở thành phố. Ngài là vị giảng sư đã làm cho tôi càng yêu quý đạo hơn. Có thể nói, Sư bà chính là người có sức ảnh hưởng đầu tiên và lớn nhất trong tâm hồn tôi. Mặc dù tuổi cao sức yếu nhưng Sư bà vẫn đứng lớp giảng kinh cho chúng tôi theo từng mùa. Mỗi câu kinh Sư bà đều giải thích cặn kẽ đến khi nào cả đạo tràng không còn ai thắc mắc nữa mới bắt đầu câu kinh khác.

Hạt giống Bồ đề trong tôi ngày một lớn dần theo sự dạy dỗ của Sư bà. Có lẽ, nhân duyên tôi ngắn ngủi nên chỉ học được một mùa kinh Tứ niệm xứ thì phải rời xa mảnh đất này.

Tôi thật sự cảm trọng thâm ân của Sư bà Đại Ninh. Nếu trước đây chưa từng được nghe, thấy bài pháp sống nơi Sư bà thì không biết hạt giống Bồ đề của tôi có đơm hoa kết trái trước những cám dỗ vật chất trên mảnh đất phồn hoa đô hội này hay không.

Chưa một lần kính dâng Sư bà đóa hồng Vu lan nhưng trong tâm tôi luôn ấp ủ lòng biết ơn Sư bà. Lại một mùa Vu lan qua đi, tôi vẫn không thể như nguyện được về bên mái chùa xưa để hòa vào không khí yêu thương, ấm áp đạo tình của Sư bà. Ngày khánh tuế Sư bà tôi sẽ hướng tâm về miền đồi núi Đại Ninh, nói lời tri ân sâu sắc. Hy vọng rằng trong thế giới không lời, Sư bà nhận được lòng tri ân của cánh chim xa lìa tổ ấm.

Hàn Âm

(Visited 164 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *