Lời cảm ơn cuộc sống

| 16/10/2015 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc-songCho và nhận, hai từ này đâu có gì khó hiểu. Tôi cảm thấy hai việc đó hết sức hiển nhiên như ăn cơm hay uống nước. Vậy mà mấy hôm nay tôi lại hay lẩm bẩm hai từ này; cho và nhận.

Tôi đã nhận. Nhận nhiều nữa là đằng khác. Tự thầm nghĩ, tôi thật may mắn vì được nhận. Và tôi đã nhận gì?

Từ khi sinh ra và lớn lên tôi đã nhận được tình thương trước hết của người thân rồi đến bạn bè, những đứa học trò, những người lạ rồi dần dần trở thành người quen. Tôi đã nhận những món quà trong các dịp lễ, những lần gặp gỡ bạn bè.

Với tôi, một ngày đẹp trời hay một đêm trăng thanh, một nụ cười, một lời cảm ơn, một lời động viên, một sự tiến bộ của một đứa học trò, một sự giúp đỡ của đồng nghiêp…một câu chuyện buồn từ một người bạn, một lần tâm sự và chia sẻ của đứa học trò về việc học tập…tất cả đều là quà tặng.

Và tôi đã cho gì?

Tôi ghi ơn tất cả những gì tôi được nhận và tôi biết rằng mình phải làm gì để đền đáp lại những tấm lòng đó. “Do all the good you can, to all the people you can, in all the ways you can, as often as you can”. Đó là món quà tôi đã nhận dược từ Charles Spurgeon. Ông đã dạy tôi cách cho đi như thế. Còn thầy tôi đã dạy tôi cách cho đi mà không đòi nhận lại. Cuộc sống này còn biết bao nhiêu người cần đến những món quà, có những thứ mà chúng ta đang có.

Tôi chân thành cảm ơn tất cả. Cám ơn mọi người và cuộc sống này đã dành những ưu ái cho tôi. Con cảm ơn thầy, người đã dạy cho con cách ban tặng. Cám ơn những gì tôi đã nhận để có thể tiếp tục ban tặng cho người khác.

Nguyễn Thị Ngọc Tuyết (Từ Hạnh Tâm)

 Hoàng Phan Thái, xã Bình Chánh, huyện Bình Chánh, TP. Hồ Chí Minh

 

Tuổi thơ của tôi rất thiệt thòi vì bố mất sớm, nhưng bù lại tôi được sống cùng với ông nội. Những đêm sáng trăng, ông thường mắc võng bên hiên nhà hát ru tôi, chỉ cho tôi về những chòm sao trên trời, kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện cổ tích: chuyện cô Tấm tội nghiệp, chuyện nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn…

Ông có môt kho tàng chuyện cổ tích mà những đứa trẻ con như tôi lúc nào cũng chỏng tai mở mắt thật to nghe ông kể một cách say sưa đầy thích thú. Chính những câu chuyện đó đã cho tôi hiểu thế nào là thiện thế nào là ác, xây dựng trong những nét đẹp trong tâm hồn tôi.

Ông không những nuôi tôi khôn lớn, mà ông còn truyền đạt cho tôi vốn sống đời. Thật may mắn cho những ai được sống gần với ông bà, vì nơi đó lànơi bình yên nhất và rất đỗi yêu thương. Nơi đó có cả một kho tàng kinh nghiệm sống bởi họ đã trải qua những năm tháng của cuộc đời.

Cho tôi mượn Văn Hóa Phật Giáo để tôi bày tỏ lòng biết ơn đến nội tôi.

Xin hứa với ông, cháu sẽ cố gắng sống tốt và ngoan hiền như ông hằng mong mỏi.

 

Dương Thị Hiền

Bưu điện 01B Duy Tân, đường Duy Tân, TP. Huế

(Visited 521 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *