Lời cảm ơn cuộc sống

| 14/12/2015 | 0 Comments

loi-cam-onSáng chủ nhật tuần lễ đầu tháng 10 vừa qua, hai vợ chồng tôi dẫn đứa con trai mới 18 tháng tuổi đang lẫm chẫm tập đi vào công viên Kỳ Hòa. Sau khi cho con đi dạo khắp một vòng công viên, chúng tôi đến ngồi nghỉ chân trên một chiếc ghế đá đặt gần một hồ nước nhân tạo có thiết trí hòn non bộ. Cháu bé đứng trên ghế trong vòng tay tôi. Trong lúc nói chuyện, tôi vô tình nhắc đến chuyện cũ làm chồng tôi không hài lòng. Anh ấy mắng át tôi. Thay vì lặng yên nhận lỗi, tôi cãi lại và vì thế hai vợ chồng to tiếng với nhau.

Hăng say ăn thua với nhau bằng lời nói, tôi không nhận ra con trai tôi đã rơi khỏi vòng tay mình, leo xuống khỏi mặt ghế rồi chập chững đi về phía hồ nước. Lúc tôi giật mình nhận ra vòng tay của tôi đang trống, vội ngẩng lên nhìn thì cháu bé đã leo lên được thành hồ nước đứng loạng choạng vỗ tay. Có lẽ do linh cảm, chúng tôi cũng dừng nói nhìn về phía cháu bé. Tôi cảm thấy lạnh toát cả người, và có lẽ chồng tôi cũng thế, cả hai không dám vọng động sợ cháu bé giật mình sẽ rơi xuống hồ nước.

Thật là may, cùng lúc ấy có một bác lớn tuổi, hẳn là đang đi tập thể dục đến gần, thấy thế vội bước tới vươn tay chụp lấy cháu bé. Đứa bé thấy người lạ chộp lấy mình liền khóc thét lên. Bác ấy giao đứa trẻ cho chúng tôi và nói, “Khi đang nuôi con nhỏ, các anh chị phải luôn luôn có ít nhất một cặp mắt dán chặt vào đứa trẻ khi chúng chưa ngù yên. Các cháu còn dại, lại rất tò mò và nhanh nhẹn, chỉ cần sơ sẩy một chút là hối không kịp”.

Khi chúng tôi hoàn hồn thì bác đã bỏ đi, chúng tôi không kịp nói lời cảm ơn.

Viết lại chuyện này, tôi không chỉ biết ơn về việc bác đã cứu con tôi, quan trọng hơn, bác đã dạy cho chúng tôi một bài học thiết yếu trong việc nuôi con trẻ, ấy là không bao giờ được phép xao nhãng nhiệm vụ quan sát một đứa trẻ khi mình có trách nhiệm trông nom nó.■

Trịnh Thị Kim Thanh

Cư xá Lữ Gia, phường 15, quận 11, TP.HCM

loi-cam-on-cuoc-song93

Tôi là thợ máy chuyên sửa cơ giới xây dựng nên cũng biết qua về việc vận hành máy xây dựng. Cách đây vài năm, tôi làm việc cho một công trường trong công trình cải tạo kênh Nhiêu Lộc. Một hôm, ông trưởng công trường ra lệnh cho tôi chuyển một chiếc xe đến một vị trí thi công khác cách nơi chiếc xe cẩu đang đậu chừng 100m. Sau khi ra lệnh, ông ấy rời công trường. Tôi phải đưa chiếc xe cẩu lên mặt đường rồi mới cho xe cẩu di chuyển trên đường nhựa một quãng trước khi lái xe vào vị trí thi công mới. Vì không quen với quy trình vận chuyển xe cẩu, tôi cứ để cần cẩu giương cao và chiếc móc câu nặng nề cứ đong đưa dưới hàng dây cáp treo. Khi xe lên đến gần mặt đường nhựa thì có một thanh niên dáng vẻ trí thức đi xe gắn máy ngang qua trông thấy. Anh này dừng xe và ra hiệu cho tôi tạm dừng chiếc xe cẩu tại chỗ. Khi ấy tôi hơi bực mình nhưng cũng dừng xe lại, cúi xuống xem anh ta muốn nói gì.

Người thanh niên chỉ cho tôi thấy chiếc móc câu đang đong đưa, nhờ đó mới có thể không gây tai nạn cho người đi đường.

Theo quán tính người thợ, ban đầu tôi cãi lại. Nhưng người thanh niên vẫn ôn tồn giải thích cho tôi mọi chuyện. Trong quá trình trao đổi đó, tôi nhận ra anh có lý. Mặt khác, cũng vô tình mà tôi liên tưởng đến việc thật ra mình chỉ là một người thợ sửa chữa cơ giới, không có nhiệm vụ lái xe cẩu. Nếu chẳng may trong quá trình vận chuyển cần cẩu mà tôi gây tai nạn thì trách nhiệm của tôi còn nặng gấp bội. Hiểu ra ý tốt của người thanh niên, cuối cùng, tôi làm theo lời anh và chuyển được chiếc cần cẩu sang vị trí thi công một cách an toàn. Sau đó, tôi luôn luôn quan tâm đến vấn đề an toàn mỗi khi làm bất kỳ việc gì và quả thật, tôi chưa bao giờ gây tai nạn.

Sau này, khi đọc báo, thấy có nhiều trường hợp tai nạn xảy ra chỉ vì cần cẩu không được trả về vị trí an toàn sau thi công, tôi lại càng nhớ tới những lập luận của người thanh niên kia. Tôi nghĩ, có lẽ anh cũng là một kỹ sư xây dựng làm việc ở một công trường nào đó. Đã có may mắn giữ gìn được sự an toàn trong đời làm việc của mình, tôi luôn luôn nghĩ mình phải biết ơn người thanh niên năm nọ, đã gợi mở cho tôi về ý thức an toàn trong lao động.■

Phạm Công Thành

Đường Bà Hom, quận 6, TP.HCM

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 93

(Visited 129 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *