Lời cảm ơn cuộc sống

| 27/01/2016 | 0 Comments

Cách đây hơn một tháng, sau đợt kiểm tra sức khỏe định kỳ, các bác sĩ phát hiện chồng tôi có những vấn loicam-on-cuoc-songđề về gan mật và chỉ định anh ấy phải tạm thời nghỉ việc để điều trị với tiên liệu là có thể phải giải phẩu. Ngoài năm mươi tuổi và chưa bao giờ phải nằm bệnh viện, những ngày đầu vào điều trị tại bệnh viện Bình Dương, chồng tôi suy sụp thấy rõ. Vì là người trụ cột trong gia đình có ba đứa con đang trong tuổi học hành, chưa đứa nào đi làm, anh ấy cứ băn khoăn lo lắng về việc sinh hoạt gia đình và không chấp nhận thực tại. Tôi khuyên anh ấy thế nào cũng không được. Anh ấy không có thái độ hợp tác với bác sĩ để chóng lành bệnh.

Một hôm, khi vào thăm bệnh, tôi thấy anh ấy đang nói chuyện với một người lạ có phong thái ung dung. Tôi thấy anh ấy rất chăm chú lắng nghe người khách trình bày điều gì đó bằng một thái độ thật ân cần. Hai người nói chuyện với nhau tới gần ba mươi phút nữa anh ấy mới nhận ra sự có mặt của tôi. Bấy giờ, người khách lạ cũng ngừng nói chuyện,quay lại chào tôi trước khi rời phòng bệnh.

Không đợi tôi hỏi, chồng tôi vui vẻ cho biết người khách ban nãy cũng đi thăm bệnh, tình cờ lạc vào phòng chồng tôi. Thấy chồng tôi băn khoăn về bệnh tình, ông khách nán lại trò chuyện với anh một vài câu. Cách nói chuyện của ông khách thu hút chồng tôi nên hai người kéo dài câu chuyện. Chồng tôikể lại rằng ông khách đã khuyên anh ấy chấp nhận thực tại, buông bỏ nhữnglo lắng không cần thiết vì nhữnglo lắng như thế không giải quyết được điều gì. Anh ấy bảo rằng chính anh ấy cũng rất ngạc nhiên vì bị thuyết phục bởi phong cách nhu hòa và từ ái trong ngôn ngữ và cử chỉ của người khách đó.

Sau hôm ấy, tôi thấy chồng tôi đổi hẳn thái độ. Anh ấy vui vẻ hơn. Mỗi khi tôi vào thăm bệnh, anh ấy không nói chuyện về bệnh tật và hỏi thăm về việc nhà nữa mà chỉ nhắc lại với tôi những kỷ niệm khi chúng tôi mới lấy nhau. Hơn một tuần lễ sau, anh ấy rời khỏi bệnh viện mà không cần đến phẩu thuật.

Ghi lại chuyện này, tôi xin cảm ơn người khách lạ đi thăm bệnh lạc đường hôm trước, đã giúp chuyển hóa tâm thế của chồng tôi, từ một người suy sụp vì bệnh trở thành một người lạc quan để sớm lành bệnh. Mong sao xã hội luôn có nhiều người có được lòng từ ái và có hiểu biết chân thực giúp chuyển hóa người khác trong cơn tuyệt vọng.

Nguyễn Thị Minh Tuyết, Thủ Dầu Một, Bình Dương

loi-cam-on

Cho đến năm mươi một tuổi, tôi vẫn nghĩ má Năm là mẹ ruột của mình. Má Năm ít nói, nghiêm khắc, nhưng tôi biết má rất thương tôi. Tuy nghèo nhưng má vẫn lo lắng cho tôi đầy đủ. Má không có chồng. Hai mẹ con tôi sống trong một túp lều dựng bên cạnh vựa vật liệu xây dựng trên đường Tân Kỳ Tân Quý, xã Bình Hưng Hòa huyện Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh. Má đi giao vật liệu xây dựng bằng xe ba gác đạp để kiếm tiền nuôi tôi ăn học. Khi rời má, tôi đang học lớp bốn.

Năm ấy mẹ ruột tôi xuất hiện, xin với má Năm cho tôi về với gia đình. Ban đầu tôi đã chống đối quyết liệt không muốn rời má Năm, nhưng rồi má Năm khuyên nhủ và mẹ ruột tôi cũng tỏ thái độ yêu thương tôi nên cuối cùng tôi đã xuôi theo. Thì ra lúc tôi mới được hơn hai tuổi, bố ruột tôi bỏ rơi mẹ con tôi. Không đủ sức nuôi thân, mẹ tôi buộc phải giao tôi cho má Năm nuôi giúp để bươn chải mưu sinh. Gặp được ngườichồng sau nhân hậu, là bố dượng tôi bây giờ, mẹ tôi cho biết bà đã có một đứa con gái người khác nuôi. Bố dượng tôi khuyên bà nên đón tôi về. Hai người đưa tôi lên sống ở Bảo Lộc, cho tôi đi học ở đó. Tôi vẫn nhớ má Năm nhưng bố mẹ tôi không có điều kiện cho tôi về thành phố thăm má Năm. Hoàn tất học trình phổ thông trung học, tôi thi đậu vào Đại học Kinh tế thành phố HCM. Về Sài Gòn học, tôi cố ý đi tìm lại má Năm nhưng lúc quay về chỗ cũ theo hồi ức thì cảnh xưa đã thay đổi. tôi dò la khắp vùng nhưng chẳng ai còn nhơ đến má Năm đạp xe ba gác giao vật liệu xây dựng nữa.

Ngày nay tôi đã ra trường và được tuyển vào làm việc cho một công ty nước ngoài với thu nhập hàng tháng cũng khả quan. Tôi đã có dịp báo đáp cho bố dượng và mẹ ruột của mình, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ về má Năm, người đã nuôi tôisuốt chín năm ròng rã bằng công sức lao động của một người phụ nữ yếu ớt luống tuổi.

Con không biết má Năm đang ở đâu, có được an vui không. Nhưng dù má Năm ở đâu, còn sống hay đã qua đời, cũng xin má hiểu cho con. Lúc nào con cũng nghĩ tới má như một người mẹ ruột của con. Con vẫn luôn mơ ước được gặp lại má để phụng dưỡng má. Bố dượng và mẹ ruột của con nuôi con ăn học cũng thật vất vả, tuy vậy hai người còn được an ủi ở chỗ đã được bù đắp phần nào. Nhưng còn má…

An Hồng Sơn, quận 7, TP.HCM

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 96

(Visited 282 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *