Lời cảm ơn cuộc sống

| 30/04/2016 | 0 Comments

loi-cam-on-cuoc-songHằng ngày em vn thức dậy t sớm nhưng chưa bao gi ra khỏi nhà trước 6 gi 30. Tuần trước, ba em có công việc phải đi Xuân Lộc sớm, cho em đi theo. Từ 5 giờ sáng, hai bố con đã gọi taxi để ra bến xe miên Đông. Xe đi qua mấy ngôi chợ, hàng loạt những ngã ba ngã tư rồi mới đến bến xe. Từ trong xe nhìn ra, em nhận thấy ngay từ sáng sớm, đã có không biết bao nhiêu người tất bật chuẩn bị cho một ngày sinh hoạt của thành phố. Ở những ngôi chợ, có rất nhiều người đem hàng đến để chuẩn bị bán cho ngày hôm ấy. Tại các góc đường, em thấy có những người chở hàng chồng báo đổ xuống để rồi có những ngươi ngồi xếp vào thành từng tờ cho đũ trang của một số báo trước khi giao đến các sạp. Em nói với ba điều nhận xét của mình. Ba em bảo, “Đâu phải chỉ có sáng sớm người ta mới tất bật. ở các chợ đầu mối, hàng hóa được chuyển về suốt đêm. Những chuyến xe tải chở hàng đường dài chạy liên tục không nghỉ, tài xế phải thay phiên nhau lái xe. Những phòng bệnh cấp cứu luôn luôn có người trực suốt 24 giờ một ngày. Tóm lại, cuộc sống diễn ra không chỉ trong thời gian có ánh mặt trời”. Thì ra, trong lúc em còn nằm yên trong chăn êm, nệm ấm, đã có vô số con người bận rộn lo toan cho cuộc sinh hoạt của những người khác. Buổi tối hôm ấy, khi về đến nhà, em nói với ba là em muốn ghi lại cảm nhận của mình rồi gửi đến báo VHPG mà ba có đăng ký dài hạn để cảm ơn cuộc sống. Được ba khuyến khích và hứa sửa giúp, em viết những lời này nhờ báo VHPG chuyển lời cảm ơn của em đến tất cả những ngươi vẫn âm thầm lo lắng cho cuộc sống của thành phố.

Nguyễn Kỳ Nam, học sinh lớp 6 Trường PTCS Hiệp Thành

loi-cam-on-cuoc-song

Tôi có duyên lành được xuất gia t thuở nh, được lớn lên và tm mình trong dòng pháp vi diệu của đấng T Tôn. Tôi thực sự rất hạnh phúc vì điều đó, nhưng đôi lúc tôi vẫn cãm thấy có gì vướng víu trong việc thực hiện Bát kỉnh pháp, một điều mà mãi về sau này tôi mới hiểu mình sai. Lúc đầu tôi thường chỉ chấp tay cúi đầu cung kính trước những vị tôn túc, những người mà tôi cho là đáng kính nể, còn lại thì tôi thường… lảng tránh.

Tôi mang thái độ đó bước vào giảng đường đại học. Tại đây, tôi gặp hai thầy. Chính hai thầy đã đến bắt chuyện, làm quen với tôi. Qua một thời gian học chung, tôi dần dần nhận ra những phẩm chất đáng quý ở hai người bạn học này. Một người thì hòa nhã, thẳng thắn và chân thành, một người thì nghiêm nghị, ít nói nhưng lại rất nhiệt tình khi bạn bè cần đến. Đặc biệt là cả hai đều rất giản dị, khiêm nhường và phong thái của hai thầy cho thấy đấy là những người thực tu, thực học. Không chỉ riêng tôi mà các bạn trong lớp cùng quý thầy có trong và ngoài khoa đều có cảm nhận như thế. Khi đã trở nên quen biết nhau nhiều hơn, có đôi lúc tôi quên đi vị trí của hai thầy, trong việc hỏi han bài vở hoặc nhờ giảng lại những điều chưa rõ, tôi thể hiện một thái độ gần như là thân mật, thì từng người một đều có một thái độ khéo léo để nhắc nhở tôi về uy nghi của một người xuất gia. Thái độ của hai thầy lần lần làm cho tôi hiểu được Bát kỉnh pháp mà Phật chế là chỉ vì lợi ích của giới nữ trong cuộc sống tu hành.

Nhờ giữ đúng Bát kỉnh pháp, một Tỳ kheo ni có thể tránh được những hạn chế do giới tính của phụ nữ mang lại. Thêm vào đó, tôi bắt đầu khởi tâm cung kính tất cả các vị Tăng mà tôi được gặp. Tôi cũng nhận ra rằng thái độ bất cung hay lảng tránh những vị Tăng trẻ trước đây của tôi hoàn toàn đi ngược lại với tinh thần Bát kỉnh pháp mà tôi đã thọ nhận khi xuất gia. Tôi hiểu rằng, dù hoàn cảnh, nghiệp duyên mỗi người một khác nhưng khi xuất gia học đạo, mọi người đêu phải thành tâm tìm hiểu đứng ý nghĩa những điều Phật dạy, tự nguyện gìn giữ những gì mình đã thọ nhận, thì mạng mạch Phật pháp mới được trường tồn.

Dù giờ đây không còn học chung với hai vị thiện tri thức ấy nữa, nhưng tôi luôn muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến hai thầy, những người đã cho tôi một cái nhìn mới trong văn hóa ứng xử, trong tiếp nhận giáo lý, cho tôi có cái nhìn lạc quan, tin tưởng về hiện tại cũng như tương lai Phật pháp. Kính chúc hai thầy luôn giữ vững được tâm nguyện “tác Như Lai sứ, hành Như lai sự” của mình. Đồng thời cũng mong rằng sẽ có nhiều người hơn có duyên lành được gặp các bậc thiện hữu tri thức như tôi.

Hạnh Đức

16 Nguyễn Khoái, P.2, Q.4, TP.HCM

Tạp Chí Văn hoá Phật Giáo số 101

(Visited 215 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *