Lời cảm ơn cuộc sống

| 07/12/2016 | 0 Comments

Bấy giờ là năm 2011, con gái tôi đang theo học Trường Văn hóa Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, tọa lạc tại số  49 đường Nguyễn Chí Diễu, TP.Huế. Thường ngày cháu đi học bằng xe đạp. Từ nhà tôi ở đường Điện Biên Phủ đến trường cỡ chừng năm cây số. Thường ngày cháu đi học rồi ở lại trường luôn cho đỡ vất vả. Hôm ấy đi học cháu chỉ  còn 10.000đ để ăn bữa trưa và tiếp tục học buổi chiều. Buổi trưa tan học xong như thường lệ cháu ra cổng. Bỗng cháu gặp một cụ già chống gậy, tay run rẩy tiến lại gần: “Cháu ơi! Cho ôn (ông) 2000đ ôn mua ổ mỳ, ôn đói lắm”. Cháu đang lưỡng lự vì chỉ còn 10.000đ đang cầm trên tay. Ôn nói tiếp, thôi cháu cho ôn hết tờ nớ (đó) luôn cũng được. Cháu thật thà nói, cho ôn hết thì trưa ni con biết ăn chi. Nói vậy, nhưng khi nhìn nét mặt khắc khổ với lời nói van nài, không một chút đắn đo, cháu nói: “Ôn ơi! Con biếu ôn đó”.

Cháu thoáng nhìn thấy một niềm vui nho nhỏ trên ánh mắt cụ già.

Trưa đó, cháu vội vã đạp xe về nhà ăn cơm rồi lại vội vã đạp xe đến trường cho kịp buổi học chiều. Tối về, trong bữa cơm gia đình cháu kể lại cho cả nhà nghe câu chuyện khi trưa. Nhìn cháu có vẻ thoải mái và phấn khởi hơn khi làm được một điều tốt, tôi thật vui khi biết con gái mình, dù bất cứ lúc nào cũng biết làm những việc thiện, biết giúp đỡ người già, biết kính trên nhường dưới. Tôi khen cháu, cháu cười đáp, “Thì trong các buổi con sinh hoạt với Gia đình Phật tử, các anh chị trưởng vẫn nhắc nhở đoàn sinh hãy làm việc thiện, giúp người cơ nhỡ, người già, trẻ em…mà”. Có lẽ những bài pháp trong những buổi chiều Chủ nhật đi sinh hoạt Gia đình Phật tử đã thấm sâu trong tâm trí cháu tự lúc nào: “Nhớ Phật phải nhớ đến người nghèo khổ – tưởng Phật phải tưởng đến người nghèo khổ”. Xin cảm ơn Gia đình Phật tử đã góp phần giáo dục đạo đức cho con tôi.

Đỗ Thị Diệu Tranh, TP.Huếloi-cam-on-cuoc-song

 

Tôi có hai đứa cháu; một nội, con gái, năm nay đã lên lớp hai và một ngoại, con trai, năm nay học lớp ba; đứa cháu gái nhỏ hơn nhưng ở vai chị; hai đứa học chung một trường. Từ đầu năm học 2013-2014, thấy các con đi làm xa không có thời giờ đưa đón cháu đi học, bà xã tôi phân công tôi làm nhiệm vụ ấy, vì tôi đã về hưu hai năm rồi. Đứa cháu trai của tôi có tật hay phân bì.

Còn nhớ một buổi sáng năm học trước, tôi chở cả hai cháu đến trường. Khi vào sát đến cổng trường và tôi đang loay hoay đỡ các cháu xuống thì chiếc cặp của đứa cháu gái từ trên xe rớt xuống đất. Tôi bảo đứa cháu ngoại ngồi ở yên sau xuống xe nhặt cặp cho chị thì nó phụng phịu, bảo cặp của chị chứ có phải cặp của nó đâu mà nó phải nhặt. Ngay lúc ấy, một cháu bé học sinh vừa rời khỏi tay mẹ  bước ngang qua chỗ ông cháu tôi đang lúng túng, thấy chiếc cặp rớt dưới đất, cháu vội vàng nhặt lên đưa cho tôi. Tôi liền hỏi xem cháu bé ấy học ở lớp nào, cháu chỉ vào đứa cháu trai của tôi rồi cúi đầu đi thẳng vào sân trường. Đứa cháu ngoại tôi vội nói, “Năm ngoái bạn ấy học cùng lớp một với con”. Tôi quay lại bảo với cháu ngoại, “Có phải cặp của bạn ấy đâu mà bạn ấy phải nhặt lên?”. Thằng bé ngớ người ra không trả lời trả vốn gì với ông cả. Tuy nhiên, từ hôm ấy nó có vẻ suy nghĩ. Và tôi quan sát thấy, dần dần nó bỏ được cái tật phân bì với chị nó. Gần một năm nay, chẳng những nó không phân bì  mà cũng ít tranh cãi với chị những lúc chị em chơi chung với nhau.

Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh cháu bé cúi người xuống nhặt chiếc cặp lên trao cho tôi, hình ảnh cháu chỉ vào đứa cháu ngoại tôi. Xin cảm ơn cháu, cảm ơn hành động đơn giản ấy của cháu. Cũng xin cảm ơn phụ huynh của cháu, đã khéo hướng dẫn con em mình biết giúp đỡ người khác ngay từ lúc còn thơ ấu.

Trần Đình Lam, TP.Cần Thơ

Văn Hoá Phật Giáo số 209

(Visited 79 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *