Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 22 | Lời cảm ơn cuộc sống"/>

Lời cảm ơn cuộc sống

| 24/11/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 22 | Lời cảm ơn cuộc sống

Loi cam on cuoc song

Tôi vào gia đình Phật tử trước năm 1972, may mắn nhận được sự dìu dắt của các anh chị trưởng, được học Phật pháp và các môn học chuyên môn khác.

Từ lúc tuổi còn ở độ thanh thiếu niên, qua các anh chị huynh trưởng, tôi đã hiểu thế nào là khổ đau và hạnh phúc, cuộc sống cá nhân trong mối liên quan với xã hội, thậm chí cả ý nghĩa của sống và chết.

Người thanh niên ở bất cứ thời đại nào cũng gặp phải những khó khăn của chính thời đại mà họ đang sống. Tôi là người đã vượt qua được những khó khăn ấy, nhờ các anh chị đã gieo những hạt giống yêu thương và hiểu biết. Dưới mái nhà Lam, nhìn các em oanh vũ vui sống với tuổi thơ, các em thiếu sống với nhau bằng tình thân ái, các anh chị trưởng gắn bó, dìu dắt đàn em thân thương với sứ mệnh của người áo Lam, nhớ đến các anh chị trưởng đã quá cố, tôi không kìm được nước mắt.

Cảm ơn anh, cảm ơn chị và cảm ơn các em trong mái nhà Lam đã cho tôi những niềm vui, những ước mơ, sự lạc quan, biết nhìn đời bằng tình thương và lòng nhân ái. Nhớ mãi màu áo Lam hiền hòa, đầm ấm và một đời sống tình Lam đầy ý nghĩa.

Ta đoàn áo Lam tiến bước lên đường…

  Nguyễn Thị Thuận  pháp danh Nguyên Hòa

(118 Cầu Đất, Xuân Trường, Đà Lạt, Lâm Đồng)

 

Lời cảm ơn mà tôi gừi đến Văn Hóa Phật Giáo là một câu chuyện có thật tại thành phố phương Nam nhộn nhịp này.

Trước tiên, tôi xin cảm ơn người kể chuyện, cảm ơn những nhân vật đáng yêu, đáng kính trong câu chuyện đã cho tôi một bài học làm người có ý nghĩa. Rất mong Văn Hóa Phật Giáo cho tôi được kể lại câu chuyện.

Có một người bạn và cũng là người thầy của một sinh viên đã vĩnh viễn ra đi, nhưng vẫn sống bằng một niềm tin trong lòng người bạn, người học trò của mình.

Cách đây gần 10 năm, người học trò bất ngờ bị tai nạn, dẫn đến liệt toàn thân. Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn ấy, cậu đặt hết niềm tin vào người thầy của mình. Nhưng cậu không hề biết rằng người thầy, người bạn của mình đã đột ngột vĩnh viễn ra đi cách đó không lâu. Nếu lúc đó cậu biết rằng người thầy người thầy mà mình gửi trọn niềm tin và hy vọng đã không còn, thì chắc chắn cậu đã không đủ nghị lực sống và rất có thể cậu sẽ tìm đến cái chết để bớt gánh nặng kinh tế cho gia đình.

Mượn những lý do tế nhị nào đó, trong nỗi đau chung , gia đình người thầy đã giấu cậu học trò đáng thương về mọi chuyện. Và cảm động hơn cả, người em gái đã có gia đình của người thầy kia, trong gần 10 năm nay vẫn lặng lẽ thay người anh quá cố của mình thăm nom giúp đỡ người học trò vượt qua bệnh tật…

Ôi ! Niềm tin và cách để giữ vững niềm tin nơi người khác, hai cái điều gần gũi đâu đây, biết bao năm nay, sao tôi cứ mãi kiếm tìm…

Nguyễn Văn Thời

(59/5 Thuận Kiều, P.12, Q.5, TP, HCM)

(Visited 561 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *