Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 23"/>

Lời cảm ơn cuộc sống

| 15/12/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 23

Loi cam on cuoc song

Tình cờ trong một lần đi chữa bệnh, tôi gặp một thầy thuốc Đông y. Qua những lần tiếp xúc, trò chuyện thân mật, tôi nhận thấy tôi và anh có những tư tưởng trùng hợp và anh đã nhận tôi làm đứa em tinh thần.

Anh chữa bệnh cho mọi người không hề có tâm phân biệt.Bằng tình thương, anh đem hết tâm lực của mình ra, chỉ mong sao người bệnh mau lành, có đủ sức khỏe để sống và làm việc. Bệnh nhân của anh đa số là người già và trẻ em. Có những người bệnh rất nặng nhưng chỉ với những viên ngải cứu đỏ, anh đã làm cho nhiều người khỏe mạnh trở lại. Có những bệnh nhân khó khăn ngặt nghèo, anh đã cưu mang, chữa trị cho tới khi lành hẳn. Chính bản thân tôi cũng nhờ những viên ngải cứu đỏ của anh mà qua khỏi bệnh nan y đã 10 năm nay.

Anh tâm sự với tôi: “Đến với người bệnh bằng tình thương, không phân biệt giàu nghèo sang hèn là mình giữ đúng lương tâm của người thầy thuốc”. Tôi rất cảm phục anh đã biết sống với tinh thần từ bi, vị tha của Phật giáo”.

Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi một người anh tinh thần, , sách tấn cho tôi những lúc tôi tưởng chừng không vượt qua được bệnh tật.

Xin mượn lời thi sĩ họ Bùi để cảm ơn anh:

“ Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”.

Như Trần 

( Hải Vân, TP. Vũng Tàu)

 

Ngày 20-11 vừa qua, tôi gửi tin nhắn về cho cô em gái để xin tài trợ vào tài khoản điện thoại của mình qua mã số của một thẻ Vina Card. Chiều hôm ấy, tôi nhận một tin nhắn với nội dung: “Thưa cậu, con là Pin đây, cậu cài mã số….vào máy đi”. Sau khi nhận tài khoản mới, tôi nhắn tin gửi lời cảm ơn đến em gái của mình. Nhưng đêm hôm đó, có một điều khiến tôi không ngủ yên, cảm thấy mình như thiếu sót một điều gì đó. Khoảng 3 giờ sáng, tôi thức giấc, xem lại những tin nhắn đền và tin nhắn gửi đi còn lưu trong máy. Tôi thấy ân hận bởi mình chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn yêu cầu của mình mà quên đi tấm lòng của đứa cháu gái tên Pin đang học lớp 8, con của em gái tôi.

Cháu đã gửi đến tôi niềm vui và sự nhiệt tình, nhưng tôi không có một tin nhắn nào cho cháu. Tôi sợ làm tổn thương cháu, nên đã gửi lại tin nhắn: “Bây giờ là 3 giờ, đọc lại tin nhắn của con, cậu thấy mình đã quá thiếu sót. Cậu xin lỗi vì đã quên không cảm ơn sau khi nhận tin của Pin. Lời xin lỗi này thay cho lời cảm ơn của cậu. Chúc Pin học giỏi và sẽ làm cô “Tấm” của thế kỷ 21”.

Tôi cảm nhận, trong cuộc sống, nhiều khi mình chỉ biết thọ nhận những gì mà người khác mang lại, nhưng quên không đặt mình vào chỗ đứng của họ để cảm thông. Làm sao mọi người có thể gần nhau hơn khi không có tấm lòng. Nào có gì khó khăn cho lắm, đôi khi chỉ chân tình nói lên một lời cảm ơn.

Pin ơi, một lần nữa cậu cảm ơn Pin.

Minh Khai

( Tịnh xá Ngọc Xuân, thị trấn Chợ Lầu, Bắc Bình, Bình Thuận)

(Visited 202 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *