Lời cảm ơn cuộc sống

| 02/03/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 26 |

Lời cảm ơn cuộc sống

Cuộc sống của con có lẽ đến bây giờ vẫn là địa ngục trần gian mĩa không dứt, nếu con không tình cờ nghe được bài giảng “Xoá bỏ mặc cảm” của Đại đức Thích Phước Tiến. Mười sáu tuổi con bước vào xã hội, một xã hội bon chen, toan tính và phân biệt. Kể từ đó con biết thế nào là chán ngán cuộc đời. Vì mặc cảm tự ti của con nổi lên, con sống xa lánh mọi người, con thu mình vào một góc tối. Con mặc cảm vì chữ nghèo, chữ dối, vì con không bằng họ. Con lầm lủi một mình, suốt ngày chỉ biết công và công việc. Con luôn tránh xa những ánh mắt mọi người, vì nó mang ý nghĩa gì đó khinh khi. Lời giảng thấu tình đạt lý của thầy thu trong VCD đã đánh trúng nỗi lòng của con và làm  con thức tỉnh. Thầy đã với con ra khỏi vực sâu của mặc cảm để có một cuộc sống tốt hơn. Nay con nhờ báo Văn Hoá Phật Giáo giúp con gửi đến thầy lời cảm ơn chân thành và sâu sắc này, Mặc dù không biết thầy có đọc được không nhưng con vẫn  hy vọng có một ngày nào đó con sẽ được gặp thầy và lúc đó thầy sẽ nhận con làm đệ tử, vì thầy là người đầu tiên giúp con đến với đạo. Năm mới, chúc thầy vui, nhiều sức khoẻ và có thêm nhiều bài giảng hay để có thể giúp nhiều người nữa như con sớm tỉnh thức.

Đỗ Diễm My (20E/13 đường 3/2 P.12, Q.10, TP.HCM)

Tôi tham gia học lớp giáo lý ở chùa Dược Sư. Một hôm, tôi được thầy kêu lên trả lời. Vì tôi học thuộc bài nên tôi xin thầy đọc luôn cả bài của hôm sau. Thầy không đồng ý. Lúc đó, tôi không hiểu ý thầy. Khi về chỗ ngồi, một người khác được mời lên trả bài. Một Phật tử nói với tôi: “Lúc trước tôi rất hay xung phong lên trả bài, nhưng lên nhiều quá cũng bị thầy nhắc nhở”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Ủa! Vậy mà con tưởng cứ lên trả bài nhiều thì tốt chứ! Vì sao thầy lại làm vậy ạ?”.”Như thế là không khiêm nhường. Mình phải để dành thời gian cho người khác trả bài chứ. Nếu trả bài mà có ý khoe khoang là mình thuộc bài hơn người khác thì thầy sẽ nhắc nhở. Mình phải biết bình tâm trong mọi việc”. Lúc này tôi mới vỡ ra một bài học tưởng chừng giản đơn nhưng rất sâu sắc. Tôi thầy mình còn chưa đủ khiêm nhường. Tôi rất cảm ơn vị Phật tử kia đã cho tôi một bài học để tôi luôn tự nhắc nhở mình: còn biết bao người giỏi mà khiêm nhường đang sống chung quanh tôi.

Dù hiện tại tôi không còn theo học lớp giáo lý nữa, nhưng tôi không bao giờ quên một người thầy với lòng từ hoà, tận tâm tận lực, thiết tha hoằng pháp như thầy. Thầy đã gieo trồng những hạt giống Phật và căn lành cho biết bao Phật tử trẻ như tôi. Công ơn của thầy đối với tôi từ những bài học đầu tiên rất lớn.

Rất mong Văn Hoá Phật Giáo – người bạn thân thiết của tôi gửi đến Thượng toạ Thích Minh Nhật lời tri ân sâu sắc nhất.

Diệu Tùng

(28/3 Đỗ Quang Đẩu, P.Phạm Ngũ Lão, Q.1, TP.HCM)

(Visited 189 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *