Nước mắt chảy xuôi

| 24/08/2014 | 0 Comments

Những giá trị sống | Diệu Hoàng

Mỗi lần chở con đi học, thấy bé bi bô nói cười, nhìn đường phố hớn hở, lòng tôi thấy nhớ mẹ hơn bao giờ hết, nhớ nhữnglần mẹ cõng tôi đến trường, đi bộ thật lâu qua nhiều nẻo đường…nuoc-mat-chay-xuoi

 

Khi con đang nằm yên ổn trong dạ của tôi, thì bé đã không thiếu một thức gì. Nào là quần áo trẻ sơ sinh đủ loại đủ màu, nào phấn thơm, tã giấy cao cấp, nào nôi ru tự động, nệm, chăn ấm, không thiếu cả gấu bông, búp bê xinh….Tất cả đều đầy đủ và với chất lượng cao. Tôi yên tâm vì con sẽ được hưởng tất cả những gì tốt nhất ngay khi mới chào đời. Bởi tôi vẫn còn ám ảnh mãi cái thuở còn thơ, khao khát lắm một chiếc áo đẹp, một con búp bê nhựa rẻ tiền nhưng phải khó khăn mẹ mới mua cho. Hồi đó, tôi vẫn hay tự hỏi, tại sao mẹ không thể cho tôi tất cả những gì mà tôi thích? Khi con cái có đầy đủ những gì nó mong muốn, thì nó mới có thể phát triển bản thân một cách hoàn thiện. Còn ở trong tình trạng thiếu thốn thì không thể đòi hỏi con cái phải làm theo hoặc đạt được như những gì mà cha mẹ mong muốn.

Xưa nay tôi vẫn chưa bao giờ hài lòng về cách mà mẹ đối xử với tôi, vì rằng mẹ luôn có nhiều thiếu sót khiến tôi không có được những gì mình thích. Mẹ luôn lam lũ hơn, chắt bóp hơn, khó tính hơn những người mẹ của bạn bè tôi. Mẹ hay than thở rằng mẹ đã phải cực nhọc để kiếm tiền nuôi tôi, tai sao tôicứ hư hỏng, không nghe lòi mẹ…Tôi luôn đinh ninh rằng sau này khi có con, tôi sẽ làm tất cả để con tôi được hưởng mọi điều tốt đẹp nhất có thể. Những chuyện ấy nào có to tát lắm đâu, làm bất cứ người mẹ nào cũng phải hiểu và cố gắng đạt được điều đó, chỉ cần người mẹ ấy chịu khó làm việc, chịu khó kiếm tiền và chịu khó nhẫn nhục vượt qua tất cả, thì con cái sẽ được hưởng phúc phần.

Rồi con sinh ra và lớn lên dần dần, từ hình hài bé xíu nằm ngoan một chỗ, cho đến khi con biết lật, biết bò, chạy nhảy rồi biết kêu bi bô ba ba mẹ mẹ…Lúc nào tôi cũng chỉ thấy cả thế giới này chỉ có mình con. Tôi tự hào rằng mình đã làm hết sức để con có một cuộc sống sung sướng. Tôi thầm nghĩ, nuôi con cũng không đến nỗi phức tạp như người ta hằng nghĩ. Em bé của tôi ăn, ngủ, bú, vui chơi rất ngoan ngoãn, luôn nằm gọn trong vòng tay tôi.

Cho đến cái lần đầu tiên tôi giật mình khi con gái tôi không nghe lời mẹ, lúc đó bé khoảng hơn 1 tuổi, đã chạy nhảy tung tăng khắp nhà và bắt đầu khám phá thế giới. Bé muốn cầm cái điện thoại di động để ném vào bức tường và tỏ ra thích thú với trò chơi này. Tôi nói thật ngọt ngào với bé rằng con không được chơi như thế và tịch thu điện thoại. Nhưng con tôi nào nghe, bé gào lên một mực đòi cho bằng được cái điện thoại. Tôi cương quyết không đưa vì nghĩ rằng mình không thể chiều con như thế bé sẽ hư hỏng. Thế nhưng, bé lăn đùng ra sàn nhà, đập đầu xuống đất và khóc thét rất thảm thiết. Tôi bế con lên và ôm con vàolong nhưng bé không chịu, tiếp tục phản ứng mạnh mẽ, tuột khỏi tay tôi và tiếp tục tự đập đầu vào tường. Trái tim người mẹ của tôi không thể cứng rắn hơn được nữa, tôi đành phải đưa lại chiếc điện thoại cho con. Ngay lập tức, con bé nín ngay và vô cùng hân hoan chơi tiếp trò ném điện thoại vào tường.

Tôi nhìn con, vừa thương vừa giận nhưng trên hết là bối rối quá đỗi, một cảm giác bất lực chạy dọc sống lưng.

Sau dấu mốc ấy, câu hỏi làm thế nào để tôi có thể dạy con cứ bám lấy tâm trí tôi. Hình ảnh đầu tiên mà tôi có thể nhớ đến với một niềm hối hận, thương yêu vô bờ và nặng trĩu cả lòng là mẹ. Tôi nhớ đến trận đòn năm 6 tuổi mà tôi lãnh từ mẹ vì tôi cứ nằng nặc đòi một món đồ chơi. Tôi đã làm mình làm mẩy, đã giận hờn và không thèm nói chuyện với mẹ. Thậm chí tôimang cái đánh đòn ấy suốt nhiều năm tháng vơi ý nghĩ mẹ không quan tâm đủ, không thương yêu tôi đủ.

Những ngày tháng tiếp đến, tôi để ý và phát hiện con mình có một vài biểu hiện của sự bướng bỉnh, nhõng nhẽo y như hồi tôi còn nhỏ, mà tôi hơn ai hết hiểu rằng đó là dạng cá tính khó “hàng phục”. Bé con thờ ơ với những lời hò hét của tôi, mặc cho tôi hết dỗ ngọt đến đánh đít, lại răn đe, dọa nạt và cả dụ dỗ…Cũng giống như ngày xưa tôi đã làm mẹ buồn lòng biết bao khi cứ mãi ham chơi, thích làm ngược lại lời mẹ dặn, hay cố tình chơi những trò thật ngông, nói những câu thật sốc cho mẹ đau lòng. Ngày ấy, mẹ cũng như tôi bây giờ, cũng hết ngọt nhạt đến dỗ dành…

Giờ đây, tôi tìm thấy mẹ trong tôi khi tôi nghĩ về cách rèn con nên người.

Tôi và mẹ chỉ khác nhau có một điểm về vật chất. Ngày ấy nghèo khó, mẹ cân nhắc rất nhiều mới có thể mua cho tôi cái này cái kia. Khó khăn lắm mới bảo đảm cho tôi đến trường. Những thứ thuộc về xa xỉ phẩm thì phải đợi dịp Tết, lễ hay khi tôi đạt thành tích cao trong học tập. Còn bây giờ, tôi cho con đủ đầy về vật chất vô điêu kiện, bởi vì tôi có ăn học-hơn mẹ ngày xưa-tôi kiếm tiền dễ và nhiều hơn mẹ gấp nhiều lần. Nhưng, tôi có hơn gì mẹ đâu trong cách dạy con, ngoài những kiến thức hiện đại mà tôi học được. Nào là hãy làm bạn với con, hãy để trẻ tự khám phá…Nhưng làm bạn là làm như thế nào? Giới hạn nào cho sự tự do khám phá?…Tôi thấm thía một diều rằng, cho vật chất thì quá dễ, dạy con, như mẹ đã từng dạy tôi, như tôi thành con người tương đối hoàn chỉnh như bây giờ, là cả một công trình vĩ đại.

Mỗi lần chở con đi học, thấy bé bi bô nói cười, nhìn đường phố hớn hở, lòng tôi thấy nhớ mẹ hơn bao giò hết, nhớ những lần mẹ cõng tôi đến trường, đi bộ thật lâu qua nhiều nẽo đường. Ngày ấy làm gì có phương tiện thuận lợi như bây giờ, nhà lại xa trường biêt bao, vừa đi mẹ vừa nói chuyện cho tôi quên hết đường xa, vậy mà mẹ cũng đưa tôi đi đến thành tựu ngày hôm nay. Thành tựu đơn giản là khi tôi có nghề nghiệp ổn định, một mái ấm gia đình, có con cái và mẹ vẫn còn khỏe mạnh bên cạnh. Tôi biết rằng mình sẽ phải trải qua những giai đoạn khó khăn để giáo dục con cái. Làm sao để con tôi vùa có thể là một chỉnh thể độc lập riêng của nó không hề chịu ảnh hưởng của tôi, nhưng vừa đủ bảo đảm rằng bé là một con người lương thiện, và tất nhiên vẫn có dấu ấn của tình mẫu tử tôi trong đó?

Tất nhiên tôi không dám đòi hỏi rằng con tôi sẽ nghe và hiểu tôi như tôi hằng mong. Chắc chắn con tôi cũng sẽ có thái độ y như tôi từng có đối với mẹ, cho đến con tôi cũng trải nghiệm và trưởng thành, có con như tôi bây giờ.

Giờ đây, một cách hồn nhiên và đầy yêu thương khi tôi chợt thấy một hành động nào đấy mà tôi dành cho con hoàn toàn giống mẹ ngày xưa. Đó là cách tôi ôm con vào lòng, cách tôi nựng đôi má bầu bĩnh của bé, cách tôi ru con ngủ, cách tôi đùa với con, cách tôi gọi con khi đi làm về….Là tôi đó, tôi ở trong mẹ và tôi ở trong con gái tôi.

Rồi tôi giật mình, bấy lâu nay mình lớn khôn, nào biết mẹ tôi đã làm gì, đã trải qua và chịu đựng những cảm xúc như thế nào khi dạy tôi thành nhân. Bao nhiêu nước mắt mẹ đã rơi khi con hư, bao nhiêu nụ cười mẹ giấu kín sau vạt áo sợ con biết mà hư, bao nhiêu niềm tự hào về đứa con của mình khi nó ngoan, thành công…

Không muộn đâu, tôi sẽ hỏi mẹ. Vì tôi cũng cần hiểu để bổ sung thêm kinh nghiệm yêu thương vào hành trình dạy con của tôi, cũng vừa mới bắt đầu.

(Visited 267 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Cuộc sống, Diệu Hoàng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *