Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 20 )"/>

Sống chậm lại

| 10/10/2012 | 0 Comments

NGUYỄN THANH BÌNH   ( Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 20 )

Tôi chợt nhận ra một điều từ bè bạn, từ bọn trẻ con, từ 15 phút mất điện, từ chuyện rớt mạng sáng nay… rằng , tất cả là do thói quen , do ta đã tự cho “công việc” , cho “điện” cho “mạng”…, những quyền lực quá lớn, để tự ta lại biến mình thành “nô lệ”. Và từ nay, tôi sẽ tập ăn chậm để thấy vị ngọt của hạt gạo quê xứ nghèo, tập đi chậm để thấy hai hàng cây bên đường thay lá, tập sống châm lại để nhận thấy tình đời tình người lấp lánh bên tôi .

 Sống chậm lại

1- Mấy tháng trước, vào Saigon, tôi gặp lại anh hề – mà bây giờ được gọi là nhà văn Mạc Can. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu gặp ông, khi đó Mạc Can được người ta đặc biệt chú ý với những vai tấu hài , vai hề trên màn ảnh . Và như thế tất nhiên, ông chưa nổi tiếng văn giới như bây giờ. Tôi ghi nhớ khuôn mặt ông khi đó: thoạt nhìn đã thấy vui, lại thêm cái dáng đi lù khù nữa, cũng vui. Còn nụ cười ông thì luôn hề hề trên miệng …Nói chuyện với ông cả buổi, chỉ thấy ông kể toàn chuyện đời vui vẻ. Lần này gặp lại, vẫn dáng đi ấy, nụ cười ấ … nhưng nhìn sâu trong mắt ông, thấy không còn cái vẻ “nhàn” như xưa nữa .Cứ một lúc một lại thấy chiếc điện thoại di động của ông kêu tít tít. Chỉ nghe những câu trả lời của ông qua điện thoại, cũng biết đó là công việc. Khi đoàn làm phim hỏi ông về bộ dao để “hành nghề phóng dao” trong phim, khi lại ông chủ Kiến vàng lại hối giục tập truyện tranh con nít; và từ Hà Nội, ông họa sĩ Trần Đại Thắng (Giám đốc Công ty Văn hóa Đông A) hối hả hỏi về tập sách kinh dị ông nhận viết đến đâu rồi. Trong những câu chuyện luôn bị đứt quảng như thế, Mạc Can vẫn còn kịp khoe rằng, tập tiểu thuyết Phóng viên mồ côi ông viết xong , nhưng không ưng ý, nên xé đi viết lại giờ được hơn 300 trang, và mới hoàn thành tập tạp bút viết “trả nợ” Nhà Xuất bản Trẻ vì đã ký hợp đồng. Mạc Can không học một trường lớp văn chương nào, nhưng ông lại bén duyên và bị văn chương chữ nghĩa cuốn hút. Cuốn hút đến mức, dù mới vào “nghề” nhưng ông có thể viết từ tin tức văn nghệ trên báo, qua truyện tranh, qua truyện ngắn, qua tiểu thuyết và đến tạp bút – một thể loại mà ông mới chợt yêu khi thấy thời gian gần đây rộ lên mấy cuốn tạp bút vui vui. Nhưng ông hề bảo, tôi không thể viết được như mấy người kia, tôi thích viết theo cách của tôi. Ngày, ông đi giải quyêt mấy “sô” tấu hài rồi loanh quanh mấy quán cà phê quen thuộc cảu Saigon để gặp gỡ bạn bè bên ly… trà đá. Thứ nước ông ưa thích nhất (có lẽ vì một dạo ông đi bán trà đá rong nên riết rồi ghiền? Tối, ông chong đèn ngồi viết trả nợ các “sô” văn chương. Chán cái này nhảy qua viết cái khác.Văn chương ông viết ra, nhiều người rất thích, nhiều người thì chưa. Tất nhiên thôi. Vì đến sách của tác giả đoạt giải Nobel văn chương mà dịch in ở xứ mình thì nhiều người –thậm chí cả người trong giới – còn không thích kia mà. Nhưng Mạc Can dường như không mấy bận lòng với những lời bàn tán. Ông vẫn lắng nghe mọi người. Và ông im lặng. Và ông mỉm cười. Tôi luôn nghĩ, đó là cái cười và sự im lặng của một người “nếm” đời nhiều lắm. Ông nói với tôi rằng, các con ông đều đã trưởng thành, ông viết văn chương không phải để kiếm tiền, cũng không phải đẻ nổi tiếng hơn. Ông có một khoản tiền từ các giải thưởng, cũng chẳng biết làm gì, tiêu gì, cũng không mấy quan tâm tới ngân hàng nơi đâu mà gởi vào sinh lãi. Tôi nghe và nói với ông rằng ông đang bị con chữ xoay đến chóng mặt. Nghe nói thế, trong một khoảnh khắc thật lòng nhất, mắt ông nhìn chậm đi, không cười, không nói, ông chỉ gật gật cái đầu .

2- Chị làm ở cơ quan truyền thông có sức lan tỏa và ảnh hưởng lớn nhất nước, nên công việc vì thế mà bận rộn vô cùng. Chị bảo, vì công việc cơ quan, bổn phận của một người con, một người vợ, trách nhiệm của một người mẹ nên chị dường như chẳng có phút nào sống cho riêng mình. Đến thói quen nhắn tin một thời bây giờ cũng bỏ. Còn người khác mà nhắn tin cho mình ư? Đa phần là không trả lời, ai may thì nhận được những từ đơn giản nhất. Lúc đầu tôi không quen nên thường trách chị. Chị bảo, nên thông cảm, vì công việc nó bắt chị phải thế. Thậm chí nhiều khi, người khác gọi còn không kịp nghe nữa là … Mỗi lần gặp, bao giờ cũng thấy chị kêu công việc bận kinh khủng, thiếu thời gian và mỏi mệt. Đến nỗi, chị vẫn còn “nợ” tôi nhiều thứ …Bởi chúng tôi gặp nhau lần nào cũng vội …

Rồi một ngày, có một tin nhắn của chị “rơi” vào máy điện thoại của tôi: “ Chị thấy đúng là hâm thật, làm việc nhiều như thế để làm gì kia chứ ?…” Tôi giật thót người. Một người Việt trẻ yêu nghề, có trách nhiệm, luôn hối hả như chị đã bắt đầu bất mãn rồi.. ư ? Thì ra không phải thế. Chỉ vì chị có những cảm nhận khác khi thoát khỏi vòng quay thường nhật, bước lạo xạo trên lối đi rải nhiều đá cuội của chùa Từ Hiếu (Huế) lắng nghe những thanh âm rất nhẹ từ những bước chân của một vị thiền sư, và nhất là sau khi đã đọc xong 2 cuốn sách: Đường xưa mây trắng, và Phép lạ của sự tỉnh thức.

3– Ở thành phố, hầu hết những đứa trẻ bị tước đi chuyện chơi những trò con trẻ chỉ vì … thiếu thời gian.

Ở thành phố chỉ mất điện 15 phút – nhất là mùa hè – đã thấy vô cùng khó chịu. Phòng chật, người đông, hiệu ứng nhà kính,…

Ở thành phố một lúc nào đó, bật máy tính lên bị “rớt mạng” không vào được Yahoo ! Messenger, không check được email, người chợt bần thần. Chợt cảm thấy thiếu vắng, thấy cô đơn, thấy hụt hẫng, như là bị bỏ rơi, như là bị out khỏi vòng quay của… Trái đất.

Ở thành phố ngày mỗi ngày, chúng ta bị chi phối lúc nào không hay bởi những cụm từ đại loại như: ăn nhanh, tàu tốc hành, máy bay, nhịp sống số, đường truyền tốc độ cao, điện thoại di động …

4 – (…).

5- Cả ông hề, cả chị, cả bọn trẻ con thành phố, cả tôi và nhiều người khác nữa đều có những điểm khác nhau nhưng lại rất giống nhau. Không hiểu sao lúc này, tôi cứ nghĩ rằng công việc, cơ hội, sự kỳ vọng những phương tiện hiện đại quấn quanh mình (như laptop, internet, cầu thang máy, điện thoại di động v.v..) đang giam hãm chúng ta trong chiếc lồng ngọt ngào và cô độc có tên “Bận rộn”. Trên Trái đất này, có một thứ công bằng với tất cả mọi người, để chúng ta luôn bình đẳng với nhau: mỗi ngày đều có 24  giờ! Tôi chợt nhận ra một điều từ bè bạn , từ bọn trẻ con , từ 15 phút mất điện , từ chuyện rớt mạng sáng nay… rằng, tất cả là do thói quen, do ta đã tự cho “công việc”, cho “điện” cho “mạng”, … những quyền lực quá lớn, để tự ta lại biến mình thành “nô lệ”. Và từ nay, tôi sẽ tập ăn chậm để thấy vị ngọt ngào của hạt gạo quê xứ nghèo , tập đi chậm để thấy hai hàng cây bên đường thay lá, tập sống chậm lại, chậm lại để nhận thấy tình đời, tình người lấp lánh bên tôi.

Tôi còn rất trẻ, Tôi nghĩ thế có phải tôi đã già? Dẫu có là như thế  tôi vẫn tập để sống chậm từng ngày.

(Visited 250 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống, Nguyễn Thanh Bình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com