Thầy và trò

| 18/04/2017 | 0 Comments

Bài & ảnh: NGUYỄN  ĐÔNG  NHẬT |

thay-va-troNghe anh bạn nhà giáo Lê Thí kể chuyện về một anh học trò “điên điên”, tôi gợi ý: Viết đi. Có một tờ báo đang  tổ chức cuộc thi viết về người thầy giáo đấy. Hy vọng thế nào cũng được giải… khuyến khích cho
những “mầm non văn nghệ” đấy! Anh bạn cười cười: Giải chót thì đã là may. Chỉ sợ người ta không thèm đăng báo đâu. Già rồi mà còn thi với cử. Quê một cục! “Giằng co” mãi, cuối cùng thì anh bạn chịu thua, khi tôi đưa ra cái “lý sự” này: Thì nếu không được giải, ông cũng “quớ làng” được thêm một tiếng chớ. Cho xã hội biết mà ủng hộ cái anh học trò điên của ông chớ!

Vụ việc như thế này. Hơn 20 năm trước, anh bạn ấy và một nhóm nhà giáo bảo trợ cho một vài học sinh khiếm thị, trong đó có Đặng Ngọc Duy… Qua được cấp III, anh  học sinh mù cố tiến công và cũng vào được trường đại học, sau ba năm trầy trật. Tốt nghiệp, anh được mời về dạy ở Trường Phổ thông Chuyên biệt Nguyễn Đình Chiểu, TP.Đà Nẵng (trước là Trường mù Nguyễn Đình Chiểu). Dưới mắt nhiều người, thì được như thế là la vie en rose rồi. Vậy mà anh sinh viên vừa tốt nghiệp ấy từ chối, để về nhà làm… thơ. Rồi lại cầy cục quyên góp để in tập thơ đầu tay có nhan đề Sắc màu âm thanh nữa chứ! Nhưng không phải để tặng (như cái “thực trạng in thơ” hiện nay), mà để bán. Đúng là… điên. Điên hung, chứ không phải chỉ mới… điên điên. Nhưng cái người-điên ấy lại được nhiều người… thương, nên tiền bán thơ gom lại cũng kha khá: vài chục triệu đồng. Tưởng làm chi, hóa ra lại đem số tiền ấy mua sách vở và bàn ghế (cũ thôi, tất nhiên), rồi thuê một căn nhà, cũng cũ. Rồi lại lần mò đi đến vài huyện trong tỉnh để chiêu sinh – những trẻ em thiểu năng trí tuệ, thiểu năng hành động, khiếm thính, khiếm thị… Năm đầu,“gom”được khoảng 20 em. Qua nhiều gian truân, rồi cũng hình thành được cái cơ sở nho nhỏ mang tên Hướng Dương, ở trên đường Tiểu La, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. Rồi thầy và trò lần mò… đi qua ngày tháng…Thay va tro

Thy giáo Đặng Ngọc Duy lên lớp bằng bài hát

Bài báo chỉ có mục đích “quớ làng” của anh bạn được gửi đi trong  những  ngày cuối của cuộc thi, khoảng tháng  10 năm 2013; một tuần sau, bài viết xuất hiện trên tờ báo đang có cuộc thi ấy. Và gần đến Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm ấy, anh bạn nhà giáo nhận được thư mời vào Sài Gòn nhận  giải, chưa biết  giải gì. (Khi công bố kết quả, thì là giải ba chứ không phải khuyến khích – mà theo  tôi, phải là giải nhì; bởi giải nhì bị “lạc đề”, vì đề thi là viết về người thầy, mà nội dung  bài được giải nhì lại viết về người thầy của con trai mình!). Tòa soạn còn mời cả vợ chồng anh học trò “điên” ấy nữa, vì là nhân chứng sống mà. (Thực ra, thì anh học trò ấy bấy giờ đã là thầy giáo rồi, lại là “hiệu trưởng” của cái “trường” do anh tự lập ra nữa đấy).

Trong buổi lễ phát giải và giao lưu tại tòa soạn báo, anh bạn nhà giáo Lê Thí đã bày tỏ cảm tưởng rất “hay”. Rằng cái anh học trò mù ngày xưa ấy nay đã trở thành đồng nghiệp; và rằng với những gì anh đã làm được cho những trẻ em không may mắn, anh học trò ấy đã xứng đáng là bậc thầy của người thầy ngày xưa… Ngay trong buổi lễ, nhiều vị khách đã cảm động mà ủng hộ ngay tại chỗ, cũng được một số tiền kha khá. Khi ấy là mùa đông, cái rét miền Trung đang đến. Tôi gọi điện cho em gái và cô sốt sắng hỏi kích cỡ và đặt may ngay 43 cái áo ấm cho các em học sinh khuyết tật của Mái ấm Hướng Dương…

* * *

Cuối năm, nhớ lại chuyện  năm cũ. Nhớ… thơ của Đặng Ngọc Duy, người chưa hề gặp mặt,

Mỗi cuộc đời nho nhỏ
Đ
i ngang qua cõi trần…
… Mỗi cuộc đời nho nhỏ
S
ống là để yêu thương

Và câu thơ xuân lai hoàn phát cựu thời hoa lại hiện ra. Ừ, thì hoa vẫn là hoa năm cũ, nhưng vì sao hoa lại nở? Hẳn nhiên, là vì có con người. Con người cũng là những bông  hoa đẹp, nếu biết tưới tắm chăm nom cái phần thanh sạch mà ai cũng có. Như kinh Pháp Cú đã nói:

Hương các loại hoa thơm Không ngược bay chiều gió Nhưng hương người đức hạnh Ngược gió khắp tung bay.

(HT.Thích Minh Châu, Việt dịch)

Anh bạn nhà giáo của tôi và người học trò điên điên của anh là những người thầy-và-trò-của-nhau, như những bông hoa bình dị, khiêm tốn; mà nếu không có, thời gian sẽ… thiếu linh hồn. Người Thầy, là những  người vĩ đại, như những bậc đạo sư của nhân loại: Đức Phật Thích-ca Mâu-ni, Khổng Tử, Lão Tử, Jesus Christ… Người Thầy còn là những  người vô danh, ở quanh  ta. Người Thầy, cũng là chính ta, nếu ta biết thường  xuyên tự quán sát chính mình. Như Đặng Ngọc Duy đã hằng tin: Con người ai sinh ra cũng có một trái tim. Hãy biết khơi dậy và nuôi dưỡng một lẽ sống đẹp, để trái tim không bị tật nguyền, tự nhiên sẽ tỏa ra ánh sáng. Như… không khác với kinh Pháp Cú:

Kẻ trí tự rửa sạch
C
ấu uế từ nội tâm.

Cuối năm,  nghe  tin vui; nghe  chậm,  vì là kẻ tha phương  bị dứt khỏi cuống rốn quê nhà. Chính quyền sở tại đã cấp 800m2  đất để Mái ấm Hướng Dương có thể mở rộng, đón nhận được nhiều hơn những mảnh đời không may mắn.

Cuối năm, Hướng Dương dường  như có ánh xuân hòa…■

Văn Hoá Phật Giáo số 220

(Visited 72 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Cuộc sống, Nguyễn Đông Nhật

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *