Gia đình trong đời sống xã hội hiện đại

| 20/03/2015 | 0 Comments

BÊN TÁCH TRÀgia-dinh-trong-doi-song-xa-hoi-hien-dai

LTS: Ngày 4-2-2007, VHPG tổ chức buổi tọa đàm: “Gia đình trong đời sống xã hội hiện đại”, với sự tham gia của nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn (57 tuổi), cô Trần Thị Thúy (55 tuổi, Cán bộ nghỉ hưu), chị Trần Tường Nhi (37 tuổi, Tổng Giám đốc IDP Vietnam), chị Lê Thị Huệ Thuận (37 tuổi, Vietcombank). Buổi tọa đàm diễn ra vào những ngày tâm thức mọi người đều hướng về gia đình và tổ tiên của mình.

Con người, cá nhân, gia đình và xã hội dù có khoác trên mình chiếc áo thời đại nào thì tình thương yêu, đùm bọc, sự trắc ẩn, khắc khoải về một lối sống tốt đẹp, hiền thiện vẫn luôn hiện diện. Ở đó, đức tính con người vượt lên mọi dị biệt về văn hóa, tôn giáo. Bởi con người luôn có ước mong được hạnh phúc, được sống cùng và sống với.

Mời quý độc giả đến với Bên tách trà qua những lời chia sẽ thân tình từ quý khách mời về gia đình của mình, khi những ngọn gió xuân ấm áp đang ùa về.

 CHIA SẺ VÀ THƯƠNG YÊUgia-dinh-trong-doi-song-xa-hoi-hien-dai

Trần Đình Sơn: Hôm nay, mọi người ngồi lại với nhau để nói lên những niềm hạnh phúc, sự hòa thuận, và cũng để nói ra những điều mà mình đang bức xúc trong gia đình. Ở hoàn cảnh của tôi, ông thân tôi mất sớm, khi mẹ tôi mới 21 tuổi, mẹ tôi sống vậy nuôi con. Và tôi là người con duy nhất trong gia đình, nên bây giờ người mới nhất trong gia đình là vợ tôi.

VHPG: Gia đình chị Thúy có điều gì mới?

Trần Thị Thúy: Có lẽ cái mới nhất trong gia đình tôi là tôi sắp có con dâu. Suy nghĩ của tôi là mình sẽ đối xử với con dâu thế nào.

Trần Đình Sơn: Vâng! Tôi muốn biết thêm là khi anh chị kết hôn, anh chị có cùng quê hương, cùng niềm tin tôn giáo, hay có những trở ngại nào không?

Trần Thị Thúy: Nói thành thật, trong lòng tôi luôn mặc cảm về gia đình của mình.

Trần Đình Sơn: Nhưng nói ra được nhiều khi cũng làm cho lòng mình nhẹ hơn. Nói về gia đình, không hẳn là nói về những điều hạnh phúc, bởi thông qua đó, minh định hướng cho những bạn trẻ đã, đang và sẽ lập gia đình.

VHPG: Biết rằng Chị Thúy còn những điều khó noi, nhưng chị có thể chia sẻ về kinh nghiệm làm dâu của mình?

Trần Thị Thúy: Riêng tôi thấy, người mẹ chồng nào cũng thương con mình hơn con dâu. Nhưng chính giai đoạn làm dâu khiến mình phải suy nghĩ lại để sau này không làm con dâu buồn. hơn nữa, mình cũng có con gái, cũng hy vọng con mình sau này sẽ có mộtgia đình hạnh phúc. Lúc đầu có nhiều khó khăn xảy ra, tôi chấp nhận hết, nhưng cuộc sống sau này ngày một khác đi, rất mệt mỏi. và không thể nói mình hay khi mình để xảy ra sự gãy đổ.

VHPG: Được biết, chị Thuận có người chồng khác niềm tin tôn giáo.

Lê Thị Huệ Thuận: Thuận được sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật tử thuần thành. Hai vợ chồng Thuận có niềm tin tôn giáo khác nhau, nhưng bây giờ, sống trong cùng một nhà, đạo ai người nấy giữ (cười). tuy nhiên, có những điều mình muốn làm nhiều hơn cho đời sống tâm linh của mình mà chưa được như ý muốn.

VHPG: Vậy điều mà vợ chồng Thuận có thể chia sẽ được với nhau nhiều nhất là gì?

Lê Thị Huệ Thuận: Điều chia sẻ với nhau nhiều nhất là con mình. Con mình ngoan hơn khi nghe băng giảng của quý thầy. chính vì con cái ngoan hơn mà ông xã mình vui hơn và không “khó khăn” với việc đi chùa của mình.

VHPG: Sự nối kết giữa hai vợ chồng chị Thuận là con cái ngoan hơn. Còn chị Tường Nhi thì sao?

Trần Tường Nhi: Hai vợ chồng tôi cùng đi làm, có hai con nhỏ, công việc khá bận rộn, lại thường xuyên đi công tác xa. Gia đình trẻ phần nào chịu ảnh hưởng của cuộc sống mới, cũng có nhu cầu riêng tư của mình. Tuy ở riêng, nhưng chúng tôi vẫn đi thăm ông bà thường xuyên, ít nhất 3,4 lần một tuần và cùng ăn bữa cơm chung vời ông bà ít nhất 1 lần một tuần. tôi nghĩ, dù xã hội có phát triển đến đâu thì bản sắc tốt đẹp của gia đình Việt Nam, cũng như truyền thống Á Đông nên được giữgìn.

Trần Đình Sơn: Chú được biết, Tường Nhi là người gốc Huế, có chồng là người Bắc, vậy khi mới làm dâu, có những gì khúc mắc phải cố gắng vượt qua để tạo ra sự hài hòa?

Trần Tường Nhi: Con nghĩ rằng, cái khuynh hướng đầu tiên là mình thường dị ứng với những cái khác mình. Nhưng con thấy làm vợ người mình thương, làm dâu chính là ở đây, nên con cố gắng hòa nhập với mọi người trong gia đình mới. gia đình bên chồng con thờ ông bà, nhưng có cảm tình với đạo Phật. Con nghĩ, khi mình và mọi người cùng mở lòng ra thì những khác biệt sẽ giảm bớt và những khó khăn không phải là quá lớn.

HẠNH PHÚC LÀ TƯƠNG DUYÊNgia-dinh-trong-doi-song-xa-hoi-hien-dai

VHPG: Anh Sơn nghĩ gì khi vừa rồi chị Thúy cho rằng mẹ chồng thường thương con mình hơn con dâu?

Trần Đình Sơn: Tôi thấy đó là tâm lý chung của người phụ nữ. Mình biết như vậy để thông cảm, chứ mẹ chồng thường hay “soi xét” con dâu từ lời ăn tiếng nói đến việc làm. Nhưng mình thường được mẹ chồng chính là mình thương chồng. hiểu điều đó để khi có con dâu, mình tâm niệm làm sao cho con cái luôn hạnh phúc. Thực ra giới trẻ bây giờ đa đoan lắm, bởi thời đại họ đang sống khác đi rất nhiều, họ chưa kinh nghiệm được.

VHPG: Thực ra điều này giáo lý nhà Phật gọi là tương duyên. Đức Phật không chỉ dạy người ta gắng tu để làm Phật thôi đâu. Đức Phật còn dạy vợ chồng chăm sóc nhau như thế nào, cha mẹ chăm sóc con cái ra sao. Đơn giản đến độ, Phật dạy, chồng đi đâu xa cũng nên mua quà về cho vọ. tình thương là một điều kiện để hai người có hạnh phúc. Có hạnh phúc thì người ta mới thăng tiến được, ít ra là ở hai đời sống: hướng thượng và bình thường. nếu hai người thông cảm cho nhau thì sẽ dễ chia sẻ trong đời sống tâm linh..

LẬP GIA ĐÌNH ĐỂ THỰC HÀNH VÔ NGÃ?

Lê Thị Huệ Thuận: Ông xã Thuận theo đạo Chúa, còn Thuận thì theo đạo Phật, nên trước khi đi chùa, Thuận sắp xếp chu toàn mọi việc. nhưng có khi ông xã không hài lòng nên mình cảm thấy khó khăn. Nói như tác giả Cao Huy Thuần, lập gia đình là cơ hội để mình thực hành vô ngã. Vì vậy, Thuận luôn cố gắng tạo sự hài hòa để giữ cho gia đình hạnh phúc.

Trần Đình Sơn: Dù sao Thuận cũng đã chấp nhận tín ngưỡng của chồng mình trước khi tiến tới hôn nhân. Thuận có ở chung với mẹ chồng không?

Lê Thị Huệ Thuận: Hồi đầu mẹ chồng còn ở với tụi con, sau đó mẹ con nói là mẹ lớn tuổi rồi nên muốn về quê ở.

Trần Đình Sơn: Với trường hợp của Thuận, chú muốn nói thêm thế này. Thuận đã vượt qua được những trở ngại khó khăn về tôn giao, thì càng phải cố gắng hơn nữa. chúng ta cần hiểu, đừng bao giờ khăng khăng muốn chuyển đổi tôn giáo của chồng hay của vợ. nếu mình hoàn thiện nếp sống thì dần dần người thân sẽ nhìn lại đối với tôn giáo của mình qua thực tế ứng xử đó. Nếu không thích mình đi chùa thì mình chưa nên đi chùa đi ở đây không phải là mình từ chối tín ngưỡng của mình, mà là giữ gìn sự hòa thuận. làm sao để chồng cảm thấy thương yêu, thông cảm cho mình tốt hơn là gây ra sự căng thẳng và những xáo trộn.

NGƯỜI XÂY TỔ ẤM

VHPG: Mối quan hệ gia đình là tương duyên, ở đó, đau khổ của người này sẽ ảnh hưởng đến người kia, và hạnh phúc cũng như vậy. trong mối quan hệ đó, vai trò của người phụ nữ rất lớn. với vai trò người “xây tổ ấm”, chị Nhi chia sẻ điều gì về gia đình của mình?

Trần Tường Nhi: Trước khi lập gia đình, tôi cũng có suy nghĩ và tìm hiểu về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Tại sao bao đời nay, điều đó lại là nỗi ám ảnh của biết bao người con gái đi lấy chồng. tôi nghĩ, chắc là người mẹ chồng lo lắng khi tình thương của con dành cho mình bị chia sẻ khi con có vợ. tôi biết mình phải biểu hiện làm sao đó để mẹ chồng yên tâm là khi có vợ, con trai mẹ vẫn thương mẹ, lo cho mẹ như trước. và mình nên nhắc nhở chồng làm tròn bổn phận đối với cha mẹ.

Trần Đình Sơn: Để đạt được điều như Tường Nhi vừa nói, thì từ khi con em mình đang nhỏ, nhât là những cháu gái, mình phải giáo dục, hướng dẫn những tinh thần như vậy, để khi lớn lên, lập gia đình, nó biết được mà ứng xử.

Trần Tường Nhi: Chú nói rất đúng. Con nghĩ cách đối xử tốt của cha mẹ đối với ông bà giống như cái thước phim ghi trong trí nhớ con cái, và khi lớn lên nó cũng sẽ có nhiều điều kiện để sống tốt như vậy. và con thấy khi mình thuận thảo với gia đình chồng, cũng như khi chồng được gia đình vợ thương yêu thie chính hai bên gia đình lại vun đắp thêm cho cặp vợ chồng đó.

Lê thị Huệ Thuận: Từ lúc lập gia đình, Thuận nghĩ, bằng tình cảm chân thành của mình, Thuận có thể thuyết phục được gia đình bên chồng. đơn giản như khi nấu những món ăn, Thuận cũng để ý đến sở thích và nếp sinh hoạt của gia đình chồng.

VHPG: Chị Thuận thì phải “hy sinh” sở thích của mình, còn chị Nhi thì cố gắng xóa bỏ lo lắng bị chia sẻ tình cảm của mẹ chồng. chị Nhi và chị Thuận đều đã ra ở riêng. Những lo lắng của chị Nhi về gia đình bây giờ là gì?

Trần Tường Nhi: Tôi thấy, khi ra ở riêng, quan hệ giữa vợ và chồng đôi khi còn nhức đầu hơn là quan hệ giữa con dâu và mẹ chồng (cười). bởi vì hai vợ chồng thì đi làm suốt ngày, con cái còn nhỏ, nên cả hai đều có những khó khăn riêng. Biết vậy để mình cẩn thận hơn khi vợ chồng có những mâu thuẫn với nhau. Rất may, vợ chồng tôi luôn ý thức, dù có mâu thuẫn gì cũng phải dựa vào những điểm tốt của nhau, bởi khi hai người tranh cãi thì rất dễ săm soi vào lời nói, cử chỉ của nhau. Ngoài ra, trong cuộc sống vợ chồng, mỗi người phải tạo cho mình một thói quên dám nhận trách nhiệm, không nên chỉ biết đổ lỗi. tôi nghĩ,thói quen đổ lỗi cho nhau sẽ tạo ra những mâu thuẫn khó hàn gắn được và có thể dẫn đến sự đổ vỡ.

Trần Thị Thúy: Mỗi người sống, đúng như Nhi vừa nghĩ rằng cái trách nhiệm, bổn phận chỉ thuộc về một người, và khi xảy ra vấn đề thì mình không có lỗi gì hết.

VHPG: Ở kinh Veranjaka sutta, Đức Phật có dạy về bốn cách sống chung với nhau trong đời sống vợ chồng. Đó là chồng tốt ở với vợ xấu và chồng tốt ở với vợ tốt. Người sống tốt là người “không sát sinh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu, không phỉ báng người đạo hạnh”. Qua lời dạy đó, có thể hiểu gia đình là cánh cửa cho lối vào giáo lý của Đức Phật?

Trần Đình Sơn: Tôi nghĩ, khi có những điều kiện sống tốt đẹp cho bản thân, đặc biệt ở những người trưởng thành đã lập gia đình, năm điều mà Đức Phật giảng, nếu giữ gìn được thì đó là nền tảng vững chắc để thành tựu những hạnh phúc mà bất cứ xã hội nào cũng cần đến.

Trần Tường Nhi: Tôi cũng nghĩ như chú Sơn, nếu ứng dụng giáo lý của Đức Phật, cụ thể là năm giới vào trong gia đình thì sẽ có những lợi ích thiết thực. và trong đời sống vợ chồng, điều đó càng phải nên ý thức nhiều hơn nữa. bởi cũng liên hệ đến vấn đề chung thủy, mà chung thủy là yếu tố tạo nên niềm tin giữa vợ và chồng, từ đó có được sự tôn trọng lẫn nhau.

VHPG: Được biết, năm giới của Phật giáo đã được UNESCO chính thức công bố và đưa vào làm nguyên tắc sống của con người trong thiên niên kỷ mới. những người Hồi giáo tiến bộ cũng đã ứng dụng năm giới này vào trong đời sống của họ. như vậy năm giới không chỉ là giáo lý của gia đình mà còn là giáo lý chung của xã hội.

LẮNG NGHE

Trần Đình Sơn: Tôi thấy xã hội mình bây giờ đang ngày càng đi dần vào nếp sống văn minh. Thế nhưng có những điều tốt đẹp con mình học được, mình không khuyến khích mà lại “phê bình”. Ví dụ con mình được cô giáo dạy là không nên hút thuốc vì có hại không chỉ cho mình mà còn cho người hít phải nữa, nhưng nếu con về nhà thấy bố hút thuốc, nó nói thì bị la mắng, nhiều khi còn bị đánh nữa. như vậy, con cái sẽ phân vân giữa điều tốt đẹp học được và cái thực tế, từ đó rất dễ học một đường làm một nẻo.

Trần Tường Nhi: Thực ra có những điều con cái mang lại cho cha mẹ nhưng ít khi cha mẹ ghi nhận. tôi thấy, đôi khi mình cũng nhận được từ con rất nhiều điều. chẳng hạn, con cái mang lại cho chúng tôi niềm vui, hành phúc, là động lực để chúng tôi làm việc và sống tốt hơn. Ngoài ra tôi cũng học được nhiều điều từ con cái, ví dụ như cách suy nghĩ đơn giản, hồn nhiên, lạc quan, không vị kỷ, không dễ bị tự ai. Bây giờ, mỗi khi đi học về, thay vì hỏi con: “Hôm nay ở trường, con được mấy điểm?”, tôi đổi sang hỏi :”Con đi học có vui không?”. Đôi khi cha mẹ, vì muốn con giỏi, vô tình chạy theo “thành tích” quá nhiều, làm khổ con mình mà không hay.

VHPG: Với kinh nghiệm của mình, chị Thúy, chị Thuận muốn nói điều gì, khi hiện nay, cha mẹ phải lo con con cái rất nhiều?

Trần Thị Thúy: Riêng với tôi, tôi nghĩ có lẽ mình dạy con là dạy những cái nền tảng từ nhỏ, còn những cái mà mình nghĩ phải lo cho con như thế nào, đôi khi tôi không thể giải quyết hết được. nay con mình lớn rồi, những xử sự trong cuộc sống của nó, mình không thể lo hết được. tôi tin con tôi sẽ vững vàng bởi những điều tôi đã dạy.

Lê Thị Huệ Thuận: Thuận thấy rõ ràng cha mẹ ảnh hưởng rất lớn đến con cái. Nhiều người nói, ở chung, nhất là với cha mẹ chồng sẽ nảy sinh những phức tạp, nhưng ở chung như vậy nhiều khi lại giúp cho con cái mình phát triển toàn diện hơn. Khi con mình thấy mình đối xử tốt với cha mẹ mình thì mình cũng thấy con ngoan hơn. Nếu có cha mẹ sống cùng thì cả hai dễ nhường nhịn nhau, tránh to tiếng và không để cơn giận quá đà. Thuận cũng nghĩ, cách cha mẹ đối xử với nhau ảnh hưởng rất nhiều đến con cái. Có lần ông xã lớn tiếng với Thuận, liền sau đó thì đứa con gái nói với Thuận: “Mẹ ơi, sau này lớn lên, con không lấy chồng đâu!”. Thuận hỏi thì con nói: “Lấy chồng, chồng rất hay la mắng vợ”. Nghe xong, Thuận lo lắng liền,  Thuận nói lại những lời của con với ông xã. Thế là từ đó ông xã không bao giờ lớn tiếng với Thuận trước mặt con cái nữa.

DUYÊN CHỒNG VỢ CÓ LÀ DUYÊN BẠN NGHĨA?

Trần Tường Nhi: Con cũng muốn hỏi ý kiến của chú Sơn. Theo chú, khi vợ chồng có điều gì đó bất đồng, người vợ nên im lặng hay cũng nên có ý kiến của mình? Nhất là khi người chồng không muốn nhận là mình sai, và với cái áp lực phải làm cho ra vẻ đàn ông, đáng mặt làm chồng, khiến cho anh ấy không muốn nghe góp ý.

Trần Đình Sơn: Theo chú thì đời sống của xã hội bây giờ, người đàn ông nào mà không để vợ mình góp ý thì người đó cũng lạc hậu rồi. tự anh ta nên nhận thức lại và thay đổi thái độ. Nhưng nếu như người vợ hiền quá, cứ chấp nhận những điều mà chồng mình áp đặt thì gia đình ấy cũng không thể nào có hạnh phúc được. Sự nhu nhược có nguy cơ làm cho sự ấm ức ngày càng tăng. Người chồng nên tạo cho vợ cơ hội để trao đổi, bởi nếu tạo được sự trao đổi thẳng thắn như vậy thì đời sống bớt đi những ức chế, nặng nề.

Nói về sự chia sẻ công việc gia đình với vợ, chú thấy, hầu hết người đàn ông vẫn rất sợ cái chuyện vào bếp. bây giờ, nếu mình tranh luận bằng cái việc ai sẽ là người nếu ăn thì nó sẽ không hay. Nhưng bằng thái độ, bằng việc xây cái bếp hiện đại, sạch sẽ, tươm tất ngay cạnh phòng ăn thì người đàn ông có thể thuận tiện vào bếp nấu ăn, đôi khi họ còn thấy vui nữa. ở xã hội trước, đàn ông là người được phục vụ, nhưng bây giờ, điều đó cần phải được điều chỉnh cho phù hợp. người vợ phải thuyết phục chồng cùng chia sẻ những điều mà trước đây hoàn toàn dành cho người phụ nữ. xã hội phương Tây từ lâu họ đã chú ý đến cách bài trí nhà ở phòng ăn như vậy rồi. Điều khó khăn ở mình là nhiều khi mình đầu tư tiện nghi cho cái phòng khách quá lớn mà lại không chú ý đến cái phòng ăn và bếp.

Trần Tường Nhi: Chỉ sợ khi họ xuống nấu ăn, cả nhà không ăn được, chú nhỉ (cười)?.

Trần Đình Sơn: Nhiều khi họ nấu mình ăn không được đâu (cười), nhưng mình sẽ phụ để sắp xếp lại mọi thứ.
Người Phật tử luôn tin tưởng vào nhân duyên. Nhân duyên đó biểu hiện ở vợ mình, chồng mình, con mình. Trong đó, có nhiều cái tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng lộ ra những cái xấu. Sau những kinh nghiệm sống như vậy, mình cố gắng đừng tạo ra những cái nhân cãi vã, lớn chuyện mà nên chú tâm vào hạnh phúc mình đang có.

VHPG: Anh Sơn nói, khúc mắc giữa vợ và chồng nên có sự trao đổi chứ không phải tranh cãi?

Trần Đình Sơn: Vâng! Mình chuyển hóa đời sống gia đình bằng quan niệm sống, bằng sựgiáo dục con cái, bằng những cái mình đã tiếp thu từ tín ngưỡng tốt đẹp, hơn là bằng sự tranh cãi hơn thua, bởi có tranh cãi hơn thua là có những chuyện không hài lòng với nhau.

Trần Tường Nhi: Cô giáo con có cách giải quyết rất hay. Khi vợ chồng có những tranh chấp, cô không bao giờ đối đầu trực tiếp với chồng. Cô thường tháo gỡ câu chuyện bằng những câu nói đùa, nếu thấy chồng vẫn căng thì cô im lặng, sau đó chọn lúc mà chồng bình tĩnh, vui vẻ, cô mới trở về với vấn đề. Cái hay của cô là nhường nhịn chồng nhưng không nhu nhược, mà biết gợi lại cho chồng hiểu, để chồng không nghĩ là mình đúng hết, không áp đặt mọi chuyện với vợ.

Trần Đình Sơn: Đúng như vậy, bởi nếu vợ chồng cứ tạo thói quen áp đặt, không nói cho nhau hiểu thì một trong hai người sẽ ở vào tình trạng “nguy hiểm”. Một người chồng luôn bị vợ lấn lướt thì rất khó thành công về mặt xã hội. Một người vợ không giữ đượccái riêng của mình thì cũng dần bị lu mờ trong vai trò quyết định những công việc gia đình và giáo dục con cái. Một gia đình như vậy rất khó có được sự đầm ấm. Xã hội bây giờ đòi hỏi hai bên đều phải tôn trọng lẫn nhau, trao đổi với nhau khi có điều không vừa ý. Tường Nhi thấy đấy, trong cuộc sống gia đình làm sao không xảy ra những chuyện va chạm, nhưng nếu một gia đình mà quá “im” thì hình như đó là điều không bình thường.

LỜI PHẬT TRONG TÔI

VHPG: Thưa quý anh chị, những gì cụ thể từ đạo Phật đã giúp quý anh chị tháo gỡ những khó khăn, khúc mắc trong đời sống gia đình?

Trần Tường Nhi: Có hai điều mà tôi thấy nhiều lúc mình đã áp dụng được. thứ nhất đó là chữ “Nhẫn”. trong cuộc sống gia đình cũng như xã hội, nếu mình áp dụng được chữ “nhẫn” thì mình sẽ giải quyết được rất nhiều việc. Thứ hai là chữ “dũng”. Nếu chỉ có nhẫn không thì chưa đủ, mà cần phải có dũng để đủ sức quay lại với những vấn đề khúc mắc. Nhưng có dũng mà không có nhẫn thì sẽ gây ra những sự đỗ vỡ, tổn thương.

Trần Thị Thúy: Trong 14 lời vàng mà Đức Phật dạy, tôi tâm đắc với điều “ngã xuống thì biết đứng lên”. Có lẽ điều đó cũng phần nào nằm trong chữ “dũng”.

Lê thị Huệ Thuận: Đối với Thuận, tất cả những lời Đức Phật đều hữu ích. Và đôi khi Phật pháp còn cảm hóa được chồng của Thuận. lúc trước, ông xã Thuận sát sanh một cách vô tư. Biết vậy, nhưng nhiều lúc mình không có đủ lực để thuyết phục anh ấy. Thế là Thuận mở băng giảng pháp cho ông xã nghe, rất mừng là ông xã của Thuận bây giờ không còn sát sanh và cũng không bắt vợ phải mua đồ tươi ở chợ về làm nữa (cười).

Trần Đình Sơn: Là người đệ tử Phật, tôi thấy không bao giờ nên chấm dứt mọi chuyện từ trong gia đình cho đến ngoài xã hội bằng bạo lực, mà phải biết chuyển hóa cái không phù hợp trở thành cái phù hợp. Trong sự thích nghi với đời sống xã hội hiện đại, nền tảng để xây dựng, bảo vệ hạnh phúc gia đình đó là những bài học cơ bản mà Đức Phật đã giảng dạy, trong đó năm giới là quan trọng nhất. Đất nước ta vốn đã có một truyền thống tin Phật lâu đời và đã có giai đoạn ứng dụng giáo lý đó để xây dựng đất nước thịnh trị, tốt đẹp. hơn lúc nào hết, bây giờ mình trở lại với truyền thống tốt đẹp đó. Chỉ cần làm sáng tỏ thêm, giải thích cho phù hợp với trình độ của người dân đương thời, phổ biến nó sâu rộng hơn trong xã hội thì lực lượng những người thực hành năm giới đó đã là một sức mạnh để chuyển hóa xã hội.

VHPG: Thưa quý anh chị, vấn đế gia đình cũng còn nhiều điều đáng phải bàn mà cuộc trò chuyện này mình chưa chuyển tải hết được, có lẽ cần thêm một vài buổi tọa đàm mở rộng hơn nữa. qua những tâm sự của quý anh chị, chúng ta cùng nhau được hiểu thêm về một gia đình mà trong đó, mối tương quan, tương duyên giữa các cá nhân là rất lớn. Gia đình ấy đưa ra nhiều bài học đáng suy nghĩ về sự chia sẻ, yêu thương, lắng nghe nhau, và đôi khi còn nhiều khúc mắc, trắc ẩn, lo lắng…Nhưng dầu sao, như anh Sơn nói, khi làm bất cứ điều gì cho gia đình, mình cũng nên nghĩ đến cái nhân và cái quả. Và quan trọng là hạnh phúc đang ở trong hiện tại, tuy có lúc mình cảm thấy nó nhỏ nhoi, mong manh nhưng cũng phải gắng giữ gìn cho được. Rất mong được cùng nhau vun đắp để gia đình là chiếc nôi nuôi lớn mỗi đời người.

Nam Thắng thực hiện| Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 27

(Visited 320 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Giao Lưu, Nam Thắng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *