Vu Lan nhìn lại để yêu thương sâu sắc hơn

| 13/08/2014 | 0 Comments

vu-lan-nhin-laiVu lan đã đi vào đời sống văn hóa tinh thần không chỉ ở Việt Nam mà còn phổ biến ở nhiều nước và vùng lãnh thổ khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan…Với người Phật tử Việt, dù ở đâu, trong nước hay nước ngoài, ít ai quên ngày Vu lan – Báo hiếu thiêng liêng. PV VHPG đã ghi lại tâm sự của một số bạn đọc ở lứa tuổi “nhi lập”. Xin giới thiệu cùng độc giả.

 

Anh Hoàng Anh Tuấn Kiệt, 31 tuổiHoang-Anh-Tuan-Kiet

Tiến sĩ Vật lý Lý thuyết Đại học Quốc gia, Hàn Quốc.

Lúc còn là anh vũ trong tổ chức Gia đình Phật tử, mỗi năm đến mùa Vu lan, tôi thường được cùng các anh chị huynh trưởng đi cắm trại, được cài hoa hồng và hát những bài hát ca ngợi về mẹ. Đó là những năm tháng để lại nhiều dấu ấn trong cuộc đời của tôi.

Có thể nói, với tôi, có hai ngày mà tôi quan tâm và tôi cho là có ý nghĩa nhất, đó là ngày Tết cổ truyền của dân tộc và ngày Vu lan. Sinh ra và lớn lên ở Huế, lập gia đình và làm việc ở Hàn Quốc, nhưng mỗi năm Tết đến, dù bận rộn đến mấy, tôi cũng thu xếp công việc để về đoàn tụ với gia đình, cùng người thân đi chùa lễ Phật, đi thăm mộ và thắp hương cho ông bà tổ tiên. Lễ Vu lan, do diễn ra trong thời điểm phải đi làm, không có thời gian để về thăm nội ngoại, nhưng tôi vẫn đến chùa thắp hương, lễ Phật để cầu nguyện cho ông bà, tổ tiên. Tôi nghĩ ngày Vu lan và ngày Tết cổ truyền của dân tộc là một dịp để chúng ta trở về với cội nguồn, là nét đẹp mà chúng ta nên gìn giữ và phát huy, giúp giới trẻ sống thăng bằng trong đời sống hiện đại này.

Mùa Vu lan năm nay, sống xa quê hương, không có điều kiện tham gia vào các cuộc trại và được cài hoa hồng như hồi còn nhỏ, nhưng tôi luôn hướng tâm niệm về ngày lễ hội thiêng liêng này. Tôi sẽ thắp hương lên bàn thờ Phật, cầu nguyện cho tổ tiên được siêu thoát và gọi điện thoại về hỏi thăm sức khỏe ba mẹ và người thân.

Chị Trần Thị Hồng Vân, 30 tuổiTran-thi-Hong-Van

Luật sư – Phó giám đốc Công ty TNHH Quốc Tế Việt Phong, TP.HCM:

Cứ vào mỗi mùa Vu lan thì lòng tôi lại dấy lên một niềm bâng khuâng rất lạ. Mặc dù tuổi chẳng còn nhỏ nhưng tôivẫn thích được cài đóa hoa hồng đỏ thắm lên ngực vào dịp mỗi mùa Vu lan, vì chính những cảm xúc khi được cài lên ngực đóa hoa ấy đã đi theo tôi trong suốt cuộc đời.

Năm 18 tuổi, tôi rời thành phố Nha Trang để vào TP. Hồ Chí Minh học đại học. Lần đầu tiên xa cha mẹ, niềm an ủi duy nhất của tôi là chiếc hộp đựng hoa hồng, vật kỷ niệm khi tôi vừa tròn 10 tuổi, được dự lễ Vu lan tại một ngôi chùa ở quê tôi. Hôm đó tôi được nghe quý thầy dạy về ý nghĩa Vu lan – Báo hiếu, và ý nghĩa của việc cài hoa hồng. Sau khi lễ kết thúc, tôi đã đem đóa hoa hồng về cất trong một chiếc hộp xinh xắn, giữ nó cho đến tận hôm này. Tôi luôn xem đóa hoa hồng của tôi như một bảo vật, và cũng từ ngày đó tôi thấy thương bố mẹ nhiều hơn. Thỉnh thoảng mỗi khi đi học hoặc đi làm về, tôi ngồi vào bàn ngắm đóa hồng ấy. Nó đã nhắc nhở tôi biết thương yêu bố mẹ, không đua đòi, và chăm chỉ học hành, đạt được kết quả học tập tốt.

Bởi vậy tôi nghĩ Vu lan là dịp để những người con như chúng tôi nhìn lại bản thân mình trong một năm qua, để rồi tự nhắc nhở bản thân mình phải sống tốt hơn.

Vào những dịp lễ Vu lan, tôi và một số người bạn của tôi thường đến chùa cúng dường Tam bảo và hồi hướng công đức cho cha mẹ, người thân của mình trong hiện tại và trong quá khứ; đóng góp cho một phần thu nhập của mình cho các cơ sở từ thiện và không quên dành thời gian, tình cảm, sắm một món quà mà cha mẹ yêu thích cho cha mẹ, hoặc làm một việc gì đó có ý nghĩa để cha mẹ mình cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

 

Chị Nguyễn Phương Thúy, 27 tuổiNguyen-Phuong-Thuy

Cao học Quản trị kinh doanh

Trường Đại học Quốc tế Pusan, Hàn Quốc:

Từ nhỏ, tôi đã nghe được ông nội tôi kể về những tấm gương hiếu thảo, trong đó có chuyện ngài Mục Kiền Liên cứu mẹ, đã để lại ấn tượng lớn nhất trong tôi. Gia đình tôi sống ở Hà Nội, nên mỗi năm đến ngày lễ Vu lan, tôi thường đến chùa Trấn Quốc vào sáng sớm để lễ Phật, cầu nguyện an lành cho người thân hiện còn và cho người thân đã mất, nghe quý thầy giảng về hạnh hiếu.

Vu lan năm nay, xa gia đình để đi du học nơi xa, tôi không có điều kiện để đến chùa Trấn Quôc như những năm trước. Trong tâm tôi lễ Vu lan cũng như bao ngày, tôi luôn cố gắng sống hết mình, sống xứng đáng với ân đức và công lao của cha mẹ. Nhân ngày lễ Vu lan, xin được gửi tặng các bạn tôi một “bông hồng”qua câu thơ “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.

 

Anh Lê Quang Sang, 29 tuổiLe-Quang-Sang

Công ty Black Hourse, TP.HCM:

Từ nhỏ do bận rộn với chuyện học hành và lớn lên đeo đuổi công việc làm ăn nên tôi ít quan tâm đến đời sống tâm linh, mặc dù gia đình tôi có truyền thống theo Phật từ lâu đời.

Gần đây, do nhân duyên đưa đẩy, tôi được tiếp xúc với sách Phật và thiện tri thức nhiều hơn. Có một câu chuyện dưới thời Đức Phật khiến tôi nhớ mãi, đó là câu chuyện bất hiếu của vua A-xà-thế, người đã nghe theo lời xúi giục của Đề-bà-đạt-đa, giết cha mình để chiếm ngôi vua. Bây giờ trưởng thành, lần đầu được làm bố, tôi mới nhận ra được tình cảm của cha mẹ dành cho con cái thiêng liêng như thế nào, và càng thấy thấm hơn câu chuyện vua Tần-bà-sa-la, đã không nỡ vứt bỏ đứa con của mình khi các nhà chiêm tinh thời bấy giờ cho biết A-xà-thế sau này lớn lên sẽ trở thành người con bất hiếu.

Chính cảm giác lần đầu tiên được làm cha ấy đã giúp tôi nhận ra rằng ngày Vu lan thật sự rất có ý nghĩa. Bởi vì người con quanh năm suốt tháng tất bật với công việc, chẳng khi nào có đủ thời gian để hương tâm niệm của mình về sự tri ân đấng sinh thành. Ngày Vu lan là dịp để người con nhìn lại bản thân mình, dù vẫn biết không bao giờ có thể đền đáp được công ơn của cha mẹ, nhưng vẫn có thể làm một điều gì đó có ý nghĩa nhất để thể hiện sự tri ân.

Cứ mỗi mùa Vu lan đến, tôi thường đi chùa lễ Phật, cầu nguyện cho người thân và tổ chức bữa cơm “hiếu đạo”, mời tất cả bạn bè cùng dùng chung bữa cơm này.

 

Chị Lê Thị Thanh Vân, 29 tuổiLe-thi-Thanh-Van

Công ty Cổ phần Chứng khoán Thương mại Và Công nghiệp Việt Nam, Hà Nội:

Tôi có một người bạn rất thân, khi sinh ra đã chẳng biết mặt bố mẹ do bị bỏ rơi. Được lớn lên nhờ bát cơm của cô nhi viện, mặc dù được học hành thành đạt, nhưng bạn ấy luôn sống trong tự ti, mặc cảm và oán hận. Nhiều lần thấy bạn như vậy, tôi lại có suy nghĩ: phải chăng việc sinh con cái chỉ là quy luật tất yếu của cuộc sống, nên người ta không cần phải có trách nhiệm đối với giọt máu của mình? Phải chăng chữ “Hiếu”chỉ là một sự áp đặt của người đi trước đối với người đi sau?

Năm 2004, nhân một chuyến đi công tác ở TP. Hồ Chí Minh vào dịp lễ Vu lan, tôi đến viếng thăm tổ đình Vĩnh Nghiêm. Tại đây tôi đã được làm quen một người bạn. Sau khi dẫn tôi vào lễ Phật, bạn ấy đã lấy một đóa hoa hồng cài lên ngực tôi và giải thích ý nghĩa của việc cài hoa hồng trong ngày Vu lan, cùng với việc giải thích chữ “Hiếu”, về sự tri ân và báo ân trong đạo Phật. Khi đó tôi thật sự xúc động và thấy ngày lễ này rất có ý nghĩa và thiêng liêng. Từ đó những suy nghĩ sai lầm về chữ “Hiếu”trong tôi không còn nữa.

Kể từ đó, năm nào tôi cũng tổ chức “mừng Vu lan”bằng việc rũ bạn bè đến một ngôi chùa gần nhất để lễ Phật, để cầu nguyện cho cha mẹ và ông bà, tổ tiên, sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn chay và hát những bài hát về mẹ, về công đức sinh thành, hoặc post những bài hát về mẹ lên trang blog cá nhân và gửi cho nhau cùng nghe. Đáng tiếc là những lần như thế, người bạn thân của tôi lại không hưởng ứng.

Năm nay, tôi cũng sẽ ăn mừng Vu lan như vậy. Tôi muốn nói điều này với người bạn thân của tôi rằng: “Cha mẹ tuy không nuôi dưỡng ta nhưng lại có công sinh ra ta, đó cũng là một ân đức rất lớn. Mình mong bạn hãy xóa đi những mặc cảm để được sống yêu đời hơn. Mình mong bạn có mặt trong buổi ăn mừng Vu lan năm nay của chúng mình, để cùng cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền được phước lạc vô biên”.

Ngọc Thiện  thực hiện

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 62 Vulan

(Visited 120 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Giao Lưu, Ngọc Thiện

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *