Ba và Mobile

| 09/08/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 19    | Thiên Ngân

(Viết nhân sinh nhật ba)                                                                                                      ba va mobile

Từ ngày ba sắm mobile, tôi (chứ không phải ba) trở thành cư dân của thế hệ “ngòn tay cái”. Mỗi lần ba lên phố, hai cha con gặp nhau, y như rằng tôi được phen lấy máy của ba nhắn chíu chít cho bạn bè dù thân, dù sơ. Hễ ai có mobile là tôi nhắn, nhắn cho đã cái tay vậy!

Ngày tôi mua mobile, ba tôi… “xuống đời”. Người ta xài đồ điện tử thì lên đời, chỉ có ba tôi là trái ngược. Hồi trước, chỗ làm sắm cho ba cái Nokia 2300 đập hộp. Lớp 11, đua đòi tôi cắc ca cắc củm tiền đăng thơ được chín trăm ngàn, mua một con Nokia cóc già lụ khụ (thậm chí còn không nhớ nỗi nó tên gì). Ba ngoan ngoản (từ dùng của mẹ) đưa cho tôi cái mobile mới của ba, rồi lụi hụi gắn sim vào cái điện thoại “mới mà cũ”kia.

Tôi có máy riêng, nhưng luôn bị lâm vào tình trạng “chết lâm sàng”do tám quá. Và thế là, cái máy của ba “vào cuộc”.Tôi nhắn máy này hết tiền, nhảy qua nhắn máy kia, nhắn qua nhắn lại ầm ĩ, riết rồi những người thân thiết với tôi ai cũng lưu 2 số, một của “ba”nó, một của “nó”. Thương ba lắm là những lần gặp tôi, ba chìa máy “Tin nhắn của con nè!”. Những cái tin bạn bè gửi từ lâu ngày ba chưa mở, đợi tôi đọc. Có khi bạn bè tôi nhắn tin “thắm thiết”, tôi cà rỡn chọc ba, nói đây không phải tin của con, ai gửi cho ba mà lâm li bi đát dữ vậy; là ba tôi trợn mắt phân bua liền, ba không biết số này, thiệt đó. Bị tôi chọc riết, ba cáu quá đòi gọi lại cho cái đứa nhắn tin, tôi hoảng hồn sợ bể mánh, mới thôi không chọc nữa.

Một tháng tôi không gặp ba, ba nạp thẻ một trăm ngàn mà xài hoài không hết. Còn tháng nào tôi hay về thì…thôi rồi. Có một quy luật bất thành văn, máy tôi để tôi nhắn, còn máy ba để tôi…gọi. Có những lần ba cũng sốt ruột khi thấy tôi “trên trời dưới đất” trong điện thoại, ca thán “Thôi chứ cô, cô để tôi gọi với chứ cô”. Tôi ngọt nhạt “Ba gọi cả đống tiền mà có gọi cho ai đâu, để con gọi giùm cho” là ba tôi đuối lý, chịu thua. Một sự chịu thua rất ư là…chịu thua.

Thi cử, tôi tự nguyện nộp mobile. Ba hân hoan lấy lại con máy đáng –lẽ-là-của-mình, vuốt vuốt, bấm bấm. Nhưng tiếng là nộp máy, bạn bè thân thiết chỉ thay đổi một cử chỉ,là thay vì gọi “nó”thì gọi cho ba “nó”. Ba nhận cuộc gọi, nhận tin nhắn rồi chuyển máy cho tôi như một vị thư ký cần mẫn. Có những lần bạn tôi khùng bất tử, 2,3 giờ đêm nhắn tin, ba hoảng hồn bật dậy tưởng tời giờ báo thức coi đá banh. Vậy là dậy luôn. Sáng ra mắt nhắm mắt mở than mất ngủ, mẹ hỏi “Anh làm gì mà cả đêm không ngủ”, ba chỉ tôi phân bua “Thì bạn nó nhắn tin, anh dậy luôn chứ sao!”.

Tôi “lên đời”máy, chiếc Nokia cũ lại quay về với ba. Thỉnh thoảng, ba mượn máy mới của tôi “nghịch một tí”. Ba mày mò bấm chức năng ghi âm, bằng giọng “Cely ơi, ba gọi!”.Ba nói để cái đó làm nhạc chuông riêng, mỗi lần ba gọi thì biết. Tôi rùng mình tưởng tượng ra một ngày mình đang đâu đó xa nhà, nghe chuông điện thoại vang lên giọng ba “Cely ơi, ba gọi!”, thì lúc đó làm sao để kìm nước mắt?!.

Sinh nhật ba, sao tự nhiên nói chuyện mobile?

Là vì sáng nay, lần đầu tiên tôi nhắn tin cho ba, không phải để xin “Cho con chơi thêm chút nữa”, mà để nói rằng “con thương ba”.

Là vì không bao giờ tôi kể hết được những kỷ niệm về ba. Chỉ một vật dụng đơn giản như chiếc mobile và những câu chuyện quanh nó cũng đủ để biết ba thương tôi tới nhường nào…■

(Visited 46 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Kỷ Niệm, Thiên Ngân

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *