Chân dung đức Phật

| 27/04/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | NGỘ HÒA

Tôi liên tưởng về một Đấng Chí tôn như Phật, tôi mong Ngài có thể gần với tôi như một người thầy, rồi tôi lại mong thầy có tấm lòng của một người cha đối với đứa con, như cha tôi đối với tôi vậy.

Chân dung đức PhậtTôi thường tự cho rằng tôi rất hiểu về Đức Phật của tôi, rằng tôi biết đến hàng trăm, hàng ngàn, rất nhiều, rất nhiều… tâm tính tốt đẹp của Ngài, tấm lòng của Ngài.

Tất cả đó đã làm nên chân dung một cách siêu việt chưa từng có trong lịch sử nhân loại như Đấng Cha lành của chúng ta. Và lại cũng dường như mỗi tâm tính của Ngài hoàn toàn có thể trọn vẹn là một “chân dung Phật”: có khi là chân dung của một Đức Phật đại từ bi, có khi là chân dung một Đức Phật đại trí tuệ, có khi là chân dung một Đức Phật ưu tư cho cuộc sống, cho kiếp người, có khi là chân dung một Đức Phật “bình bát cơm ngàn nhà”…

Và hẳn là trong lòng mỗi người đệ tử Phật, tôi tin chắc điều này, rằng ngoài Đức Phật mang ý nghĩa tôn thờ, nói cho dễ hiểu là ngoài hình ảnh “Đức Phật ngồi trên cao, trên xa kia”, trong tâm hồn chúng ta vẫn luôn có, không những một mà nhiều chân dung Đức Phật của đời thường. Nhưng có khi khoảnh khắc là vĩnh cửu. Và vì thế, tôi sẽ bắt đầu chân dung Phật của tôi bằng những khoảnh khắc như thế.

Cái khoảnh khắc đầu tiên là khoảnh khắc của một chú tiểu 13 tuổi đầu sung sướng đến ngạc nhiên khi đọc chuyện kể về Đức Phật và ngài La Hầu La: Một hôm Đức Phật đang đi quanh tịnh xá, nghe trong nhà xí phát ra tiếng động, “Là ai trong đó vậy?” – Thưa con, bạch Thế Tôn, chú tiểu La Hầu La run run đáp. Tại sao con đứng trong đó? – Con không được ngủ chung phòng với quý bậc trưởng thượng, con không còn chỗ nào để ngủ nên phải vào đây cho đỡ lạnh. Hẳn là lúc đó đức Phật rất xót lòng. Đứa học trò nhỏ của Ngài phải đứng giữa khuya khoắt, phải chống chọi với nỗi sợ hãi, với muỗi mòng, rắn rít… Khoảnh khắc đó Ngài có vẻ hoảng hốt, có vẻ xót xa, có vẻ thương, thương lắm trước lời thưa bé bỏng của chú tiểu La Hầu La. Tôi đã hình dung ra một chân dung Phật như thế. Cái tính của một người thầy đối với đứa đệ tử nhỏ (mà tôi muốn) là như thế và Phật của tôi là như thế. Tôi vui sướng, tôi đắc ý lắm khi từ đó Đức Phật cho phép các chủ tiểu có thể được ngủ chung phòng với chư Đại đức, nhưng không được quá ba đêm. Tôi nói với riêng tôi rằng: đỨC PhẬt cũng biết “bênh vực” cho trẻ con! Và tôi đã từng huênh hoang vì điều đó, đã từng tự phụ vì điều đó.

Tôi liên tưởng về một Đấng Chí tôn như Phật, tôi mong Ngài có thể gần với tôi như một người thầy, rồi tôi lại mong thầy có tấm lòng của một người cha đối với đứa con, như cha tôi đối với tôi vậy.. Nỗi nhớ nhà, nhớ ba đến quay quắt trong tôi những ngày đầu xuất gia được xoa dịu bằng một câu chuyện giản đơn đó. Mỗi lần không dám khóc thành tiếng vì sợ chùa trả về cho gia đình nhưng không thể không khóc vì tôi đã không có ba bên cạnh, tôi lại nghĩ về Đức Từ phụ của tôi. Nhưng bất kỳ lúc nào tôi cũng mường tượng đến hình bóng của ba tôi, từng lời nói của ba, cả những lời ba dặn dò trước mỗi làn roi giáng xuống, rồi vẻ xót xa của ba, sự hốt hoảng của ba khi thấy con của ba đang ngủ ngon lành trên đống rơm chờ ba đi làm về. Vậy đó. Hình như tôi đã thấy Đức Từ phụ thật giống một người cha, và tôi cũng thấy hơi ấm của người cha nơi Đức Từ phụ.

Thời gian rồi nỗi nhớ trong tôi cũng nguôi ngoai, nhưng có lẽ không hẳn là vậy, chỉ là nhờ tôi đã thấy được sự ấm áp, sự chở che khi nương bóng Thế Tôn. Ngài ngồi trên cao, trên xa kia nhưng Ngài cũng đã từng đi giữa nhân gian bằng đôi chân trần, Ngài cũng từng cúi xuống giúp đỡ, nâng niu, chỉ dẫn… Đức Phật là Chí tôn, là Thầy của trời người vì Ngài là Từ phụ, vì Ngài có thể nói ra muôn ngàn pháp mầu bằng hành xử, bằng đi, đứng, nằm, ngồi. Rồi khoảnh khắc Ngài xâu kim cho vị Tỳ kheo mù muốn vá lại tấm y, Ngài đun nước tắm cho vị Tỳ kheo khác bị bệnh thối rữa đến ai cũng xa lánh… Không cần phải nói ra cái cảm giác của hai vị Tỳ kheo may mắn kia đã ngạc nhiên đến mức nào, vui sướng đến mức nào. Hình ảnh ấy đã khắc ghi trong tâm trí tôi, là bức chân dung tuyệt đẹp nói cho tôi biết rằng tôi đã được Đức “Phật thương như vậy đó”. Đức Phật của tôi đã sống như vậy đó. Đức Phật của tôi đã dạy đệ tử Ngài sống như vậy đó.

Vậy nên không phải ngẫu nhiên tôi muốn gọi Đức Phật bằng danh xưng Từ phụ, một danh xưng mà tôi cho rằng, nếu trước tôi chưa có ai đề cập đến thì tự tôi cũng sẽ tìm ra để mà tôn xưng Đức Phật cho đúng với ghi nhận của sâu thẳm lòng tôi. Có thể bằng nhiều cách khác nhau, nhưng mỗi chúng sanh đều có những cảm nhận như vậy và tương tự như vậy. Ngài là Từ phụ của muôn loài.

Dầu sao thì tôi cũng phải thú thật rằng tôi sẽ không thể nào chia sẻ với ai một cách trọn vẹn chân dung Phật của tôi. Không phải là tôi ích kỷ mà là vì tôi không thể vẽ ra một chân dung Phật đầy đủ tất cả các thuộc tính của Ngài, dù chỉ với những gì tôi khắc ghi được.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 30 | NGỘ HÒA

(Visited 257 times, 1 visits today)

Tags: , , , , ,

Category: Kỷ Niệm, Ngộ Hoà

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *