Còn hơi thở là còn nhớ thương

| 23/07/2014 | 0 Comments

Tâm Quả (PLEIKU)con-hoi-tho-nho-thuong

Tôi năm nay đã 60 tuổi. Nếu hai thân còn thì các cụ cũng xấp xỉ cửu tuần.

Diễm phúc thay cho những ai bằng tuổi này vẫn còn cha mẹ hiện tiền! Mà cũng trớ trêu thay không ít người có được mà thấy như “Phật tại nhà” như vậy,  mà chỉ  thấy phiền não, vất vả vì phải hầu cha mẹ ở tuổi bệnh tật, lẩm cẩm. Nhưng dù thế nào thì phận làm con chúng ta không ai có thể phủ nhận vai trò lớn lao của cha mẹ già trong huyết thống gia đình được. Bởi cha mẹ càng lớn tuổi, tàng cây đại thụ càng toả bóng mát bao trùm các tiểu gia đình, ôm hết đàn con và bầy cháu nội – ngoại, đi về thân cận bên nhau! Một mai cha mẹ khuất núi thì anh chị em ruột thịt cũng chỉ chăm lo cho cái tiểu gia định của mình, mỗi người một số phận khác nhau: kẻ giàu sang, phú quý, thành đạt; người cơ hàn, rủi ro, thất bại trong cuộc đời. Có anh chị em nào cưu mang nhau đến tận cuối đời như cha mẹ đã từng không lìa đàn con trong bất cứ hoàn cảnh nào? Vì vậy, mất cha mẹ rồi là mất khối nam châm quý giá có khả năng quy kết các tiểu gia đình về với đại gia đình huyết thống khiến cho tình cảm anh em, thúc bá có khi còn lạc lẽo hơn cả người dưng, thật là chua xót! Cha mẹ mất hết là mất cả một gia sản quý báu, là mất đi cuộc sống thiêng liêng của cả đời người.

Tôi mất cha năm 20 tuổi; đến năm 29 tuổi, mẹ tôi cũng bỏ chúng tôi mà vào cõi vĩnh hằng vì cơn bao bệnh. Trong số tám chị em đã có một người lập gia đình . Vì cuộc mưu sinh, chị em tôi dần chia xa nhau, lưu lạc xứ người. Ai cũng phải tự mình đi vào cuộc bon chen sinh sống bằng chính đôi chân, khối óc của mình. Chúng tôi không còn điểm tưa tinh thần để trở về sau mỗi ngày giáp mặt, vặt lộn với mưu sinh cơm áo gạo tiền. Nhất là trưởng thành trong giai đoạn lịch sử chuyển giao và thời kỳ “vượt biên”, “bao cấp” của xã hội bây giờ. Biết bao mâu thuẫn đắng cay từ nội tại đến ngoại cảnh ùa ấp cho cuộc đời chúng tôi trong cảnh mồ côi. Từ đó, tôi luôn khao khát, thèm nhớ cha mẹ để bảo ban kinh nghiệm cuộc sống, cách ứng xử với thời thế… trong ký ức tôi luôn đầy ắp những kỷ niệm thân thương của cha mẹ và anh chị em về những năm tháng đầm ấm, sum vầy bên nhau. Cho nên, không phải đến ngày Vu lan, khi cài hoa trắng mới khóc thương cho phận mồ côi mà hằng đêm thắp hương, tôi luôn thương tưởng đến hai Người!

Ba tôi là nhà thơ khoác áo lính. Cái áo lính thô cứng che kín một tâm hồn dạt dào thương yêu, ẩn nén. Trưởng thành từ một làng quê nghèo khó và làm một thầy giáo làng mẫu mực, chân chất rồi vào đời sống của một sĩ quan trong thời đất nước chiến tranh phân ly, ba tôi đã luôn sống tình nghĩa với anh em họ hàng, cưu mang cháu chắt ở làng quê trong điều kiện hạn hữu của mình. Dấu ấn của ba tôi vẫn còn in sâu trong lòng những người cháu khi họ kể lại việc làm của ông dành cho họ. Đối với vợ con, ba tôi thương yêu lắm nhưng thường nghiêm nghị khiến ngày bé chúng tôi rất sợ ba. Mỗi khi được vui chơi, đùa giỡn với ba là cả nhà tôi tràn dầy hạnh phúc. Sau này, tôi mới hiểu vì sao ba tôi hay giấu nén cảm xúc với gia đình như thế. Bởi ông thường vắng nhà vì quân sự, ông không muốn sự quyến luyến của vợ con níu bước chân ông. Tuy nhiên, ba tôi đi tới địa phương nào đều nhớ gởi đặc sản về cho đàn con nhỏ. Chúng tôi được sống bình yên trong thành phố để ăn học, chỉ một mình ba tôi phải lênh đênh thuyên chuyển công tác nhiều nơi cũng vì nuôi chúng tôi. Nhờ tình cha mà chúng tôi đã được nếm hương vị của các loại cá khô, mắm muối của đất miền Tây Nam Bộ hoặc những quả xoài cát, xoài tượng, mít tố nữ miền Đông và cả những đặc sản của Nha Trang, Quy Nhơn, Tuy Hoà, Đà Lạt… đều từng biết qua. Ba tôi thích làm thơ vịnh phong cảnh đất nước nơi ông đặt chân đến và gởi gắm kín đáo trong lời thơ biết bao thương, nỗi nhớ dành cho vợ con. Hiểu được sự hy sinh thầm lặng của ba tôi, tôi càng tu chỉnh bản thân và có gắng học thành tài để đáp đền kỳ vọng của phụ thân. Không như lớp trẻ ngày nay, càng được cha mẹ chăm sóc chiều chuộng càng đòi hỏi ích kỷ hưởng thụ nhiều hơn, xem nhẹ chữ hiếu. Vì nhớ ước nguyện của ba tôi mà những năm tháng khó khăn nhất của nghề “ dạy học” tôi vẫn bám trụ được, trong khi nhiều bạn bè đã chuyển làm thương nhân bởi “ phi thường bất phú”. Chính cuộc sống đạo đức của ba tôi đã định hướng cho tôi chấp nhận một mẫu mực nhất định, không vì vật chất mà đánh mất lương tâm, nhân nghĩa ở đời.

Mẹ tôi cũng hiền đức như ba tôi. Mẹ là mẫu người con gái xứ Huế dịu dàng, đằm thắm, chung thuỷ và tận tuỵ với chồng con. Mẹ tôi lại một lòng mến đạo và là người thầy đầu tiên dẫn chúng tôi vào con đường học Phật. Mẹ dạy chúng tôi biết đi chùa và làm việc thiện từ ngày còn thơ. Mẹ tôi luôn tạo điều kiện để chúng tôi đi chùa, sinh hoạt Gia đình Phật tử. Bà còn là người phụ nữ vui tính, ưa pha trò, nói lái tạo nên những trận cười vang trong nhà. Cho nên dù ba tôi thường vắng nhà, chúng tôi vẫn được sống an vui trong sự chăm sóc của mẹ hiền. Mẹ học không nhiều nhưng rất quan tâm đến việc học hành của con cái. Hằng đêm, khi chúng tôi ngồi vào bàn học, mẹ vẫn quanh quẩn gần gũi và nấu mấy món ăn khuya cho con. Nhất là vào những mùa thi, mùa hè nóng bức của xứ Huế, mẹ tôi luôn bên cạnh để động viên các con cố gắng vượt vũ môn. Mẹ nhắc chúng tôi niệm danh hiệu Đức  Văn Thù Sư Lợi Bồ – tát để được tăng trưởng trí tuệ. Vì tin mẹ mà chúng tôi đã tin Phật, tin Bồ – tát luôn có mặt trong cuộc đời, cứu độ chúng sinh. Bạn bè chúng tôi ai cũng cảm mến tính hiếu khách của mẹ cho nên mỗi mùa hoa trái, nhà tôi luôn có nhiều bạn đến chơi để được mẹ cho ăn mít, khế, đào v.v. thoải mái.

Tôi phải đi dạy xa nhà sớm từ khi mất ba, đến kỳ nghỉ hè mới về nhà. Những lúc ấy tôi nhớ như in hình bóng mẹ ngồi dưới gốc cây mít để nấu cơm bằng lá khô quét trong vườn mà thương mẹ quá đi thôi. Dù chị em tôi có giành nấu mẹ cũng gạt đi vì sợ chúng tôi bị lửa táp đen da. Nấu cơm bằng lửa lá khó lắm , nếu không khéo đun, vén lá theo hướng gió và quanh nồi cơm thì cơm sẽ bị khê, cháy, còn không biết giữ lửa lúc cơm cạn là cơm sống ngay. Nấu xong nồi cơm to, mồ hôi mẹ vã như tắm, mặt đỏ gay như ánh lửa nhưng mắt mẹ vẫn cười, vẫn sáng niềm hạnh phúc khi nhìn thấy con vây quanh mâm cơm chén sạch nồi… quên cả nhìn xem mẹ ăn đã đủ chưa! Dù nhiều năm qua rồi, tôi vẫn không quên hương vị món chè thịt quay, chè bột lọc, hạt sen, nồi bún bò hay các món bánh lá mà mẹ đã bỏ nhiều công sức nấu nướng, chăm chút cho chúng tôi từng ngày đi học…

Vẫn còn nhiều lắm những câu chuyện kể về cha mẹ thân thương. Bởi ba mẹ đã để lại cho con nhiều dấu ấn trong cuộc đời. Con hôm nay, còn tiếp nối dòng chảy thương yêu của cha mẹ đến đàn con của mình và sẽ là bầy cháu nữa. Xin cho tôi được ghi lại chút ít kỷ niệm về cha mẹ mình để thay nén tâm hương dâng lên tưởng nhớ ơn đức sinh thành, dưỡng dục. Ước mong các thế hệ sau của chúng tôi hãy nhìn sâu vào cha mẹ mình để ghi nhớ tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ và gìn giữ những nề nếp, truyền thống đẹp đẽ của gia đình, tổ ấm thiêng liêng  của mỗi đời người. Hãy ôm ấp những kỷ niệm đẹp về gia đình để làm hành trang đi vào đời, nhất là thời đại phát triển công nghiệp và xin đừng đem tác phong công nghiệp về với gia đình, làm tổ ấm gia đình thành những nhà máy vô tình!.
Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 61

(Visited 211 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *