Đất nước của con gái tôi

| 18/06/2015 | 0 Comments

EILEEN HEANEY

(Diệu Linh dịch và giới thiệu)

dat-nuoc-con-gai-toiEileen Heaney là một họa sĩ sống ở Boston, Mỹ. Năm 1997, bà cùng với chồng là ông James Hullet – giáo sư đại học và là giám đốc một nhà xuất bản sách triết – về Việt Nam để nhận bé Frankie từ trại trẻ mồ côi Hội An, Đà Nẵng làm con nuôi. Bé Frankie lúc đó 5 tháng tuổi, được ông bà đem về Boston nuôi nấng, dạy dỗ với tất cả tình thương mến. Ông bà nói: “Nhận nuôi bé Frankie là một điều tuyệt vời nhất của cuộc đời chúng tôi”. Kể từ đó, ông bà cùng bé Frankie đã bắt đầu học hỏi, nghiên cứu và thu nhận nhiều tinh hoa văn hóa Việt Nam. Họ cho bé học tiếng Việt, nấu món ăn Việt, tự hào giới thiệu và quảng bá văn hóa Việt với bạn bè xung quanh. Họ thương yêu, kính trọng và mến phục người Việt cũng như văn hóa Việt với tất cả tấm lòng. Bé Frankie bây giờ là một bé gái học lớp 4, là học sinh xuất sắc tất cả các môn học, vẽ giỏi, đàn piano hay, và là một diễn viên ba lê xuất sắc.

Kỷ niệm 10 chuyến đi lịch sử về Việt Nam để đón nhận Frankie, tháng 4 năm 2007, cả gia đình của Frankie lại về Việt Nam, làm một chuyến đi xuyên Việt để rồi lại tiếp tục khẳng định mạnh mẽ rằng Việt Nam là một đất nước quá đẹp, người Việt Nam thật quá tình cảm và sâu sắc. Bài thơ dưới đây được viết ở Hà Nội, nói lên cảm xúc sâu sắc của Eileen Heaney đối với người Việt Nam và ước mong có được một tiếng nói chung và sự thông cảm giữa những người Việt Nam sống ở Mỹ và sống ở Việt Nam, vượt qua quá khứ đau buồn của chiến tranh chia cắt để hướng về một tương lai của hòa hợp và tình thương mến.

Đất nước của con gái tôi đã từng bị ngoại bang làm tan nát

Những mảnh vỡ trôi dạt khắp nơi

Ném khỏi căn nhà thân thương, những trái tim chia lìa xa cách

Đập vỡ bằng những giọt nước mắt đau đớn, đắng cay

Đất nước bị dập vùi, tơi tả với những vết thương không bao giờ lành miệng.

Cả hai hàng nước mắt đón chúng tôi bằng nụ cười rộng mở và hỏi han

Người Việt à?

Cháu quê ở đâu vậy?

Bao nhiêu tuổi?

Nói tiếng Anh?

Nói tiếng Việt?

Giọng nói của họ ấm áp và tràn đầy thương mến

Tình yêu của họ như nỗi niềm muốn làm lành miệng vết thương

Ngoại bang dường như đã được tha thứ

Nhưng còn đó khoảng cách nhức nhối của hai bên

Đến tận cùng họ cần tha thứ cho nhau

Để nhịp tim lại bắt đầu đập mạnh

Những mảnh vỡ hàn gắn và lành lặn lại như xưa

Hợp cùng nhau và hít thở cùng một nhịp.

Hà Nội tháng 4/2007

 

(My Daughter’s Country

My daughter’s country blown apart by foreign forces.

Shards flown far and wide-

thrown from home and hearts’ deep matter,

torn with tears of bitter aching.

ripped and sore-an open wound inconsolable.

Both sides of tears greet us with broad

smiles and ask:

Vietnamese?

Where is she from?

How Old?

Speak English?

Speak Vietnamese?

The warmth and affection in their voices

Ring clear

Their love embodies reconciliation to heal the wound.

Foreign forces seem forgiven.

Yet the gap between the two halves festers.

At the core one must forgive each other

so the heart beats strong again/

Shards make connections and reassembler;

rejoin to live and breath as one)

Tạp Chí Văn Hoá Phật giáo số 76

(Visited 79 times, 1 visits today)

Tags: , , ,

Category: Diệu Linh, Eileen Heaney, Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *