Đêm trung thu trên nghĩa trang Đồng Nhi

| 24/10/2015 | 0 Comments

Quách Giao ++

Dem-trung-thu-dong-nhi

Nghĩa trang Đồng Nhi nằm trong thôn Xuân Ngọc, xã Vĩnh Ngọc thuộc vùng núi Thơm, thành phố Nha Trang. Tuy thuộc thành phố song nơi đây còn heo hút thưa bóng dân gian. Được tin quá muộn nên chúng tôi đến tham gia dự lễ tổ chức mừng hội Trung thu cho các em sơ nhi tại nghĩa trang này khi mặt trời đã lặn. Đoàn người nối đuôi nhau đi từng bước một tới chân đồi.

Hôm qua có một trận mưa do ảnh hưởng của cơn bão số 9 đổ bộ vào miền Trung nên con dốc leo qua đồi có lối đi thật trắc trở. Chen giữa những cây bạch đàn cao vút là những tảng đá gồ ghề, và những khoảnh đất không bằng phẳng khiến người đi thấm mệt.

Bỗng nhiên trước mắt tôi hiện ra một nghĩa trang đầy hoa hồng nhiều màu sắc. Những đóa hồng màu vàng, màu đỏ, màu trắng, màu hồng nở tràn trên các bia mộ nằm thẳng tấp, ngay ngắn. Xúc động đến bỡ ngỡ rồi ngạc nhiên, tôi có cảm tưởng rằng mình vừa lạc đến một vườn hồng bên trời Âu.

Cách sắp xếp từng khu vực, thẳng hàng và thống nhất bia mộ khiến cho nghĩa trang Đồng Nhi này trông hệt như một khu nghĩa trang thông minh. Trên mỗi mộ bia có một bông hồng nhân tạo, màu sắc giống như hoa thật, phân biệt thành từng vùng, cao thấp theo thế đất. Tôi có cảm tưởng như đang đứng trước một ngôi làng nhỏ trồng đầy hoa hồng.

Trên cao, đỉnh của ngọn núi Thơm vời vợi, san sát rừng cây. Màu xanh thắm đượm, đọng chứa màu buổi chiều thu vàng nơi xứ Trầm hương làm ấm áp lòng người. Quang cảnh chung quanh nghĩa trang còn hoang sơ, chập chùng loang lỗ, không khí phảng phất hương lạnh của một vùng cao xứ Bắc.

Đây là một nghĩa trang do một nhóm người có đạo tâm tạo lập để chôn cất các cháu chết non trong các bệnh viện, trong nơi hoang vắng, không biết rõ cha mẹ hay bị cha mẹ chối từ…. Nơi đây tụ hội các em hữu sinh vô dưỡng: một quê hương của những linh hồn bơ vơ. Tất cả những ngôi mộ đều có đánh số. Số đầu tiên: ngày13/7/2004. Hầu hết đều vô danh, không giới tánh, không tên cha mẹ, bà con thân thích, nơi sinh và chết chỉ là tên bệnh viện, nơi thu nhặt quạnh hiu…. Đây là một quê hương chung, một xứ sở không còn dấu vết phân chia đạo và đời, dù trên những khu mộ còn lưu dấu những cây thập tự, những hình ảnh Đức Mẹ, những cuốn thánh kinh bên cạnh những bát hương cắm chi chít những chân nhang. Đôi khi người viếng mộ cũng đọc được Nguyễn vô danh, Trần vô danh v.v.. Có đôi khi biệt lập nằm ở một góc nghĩa trang có ghi tên cha mẹ cùng đứng lập tự (khu này dành riêng cho các gia đình đem đến gửi xác con).

Lần đầu tiên trong đời, tôi được chứng kiến một buổi tổ chức đón mừng Tết Trung thu cho các em đã sớm từ trần trước khi mở mắt chào đời, không bao giờ cất được tiếng khóc ban đầu, được nghe tiếng ru hời của mẹ, tiếng khẽ chao nôi của cha v.v.. Các em đã lìa cha, lạc mẹ có khi ngay từ lúc tượng hình. Một đêm Trung thu đầy ánh trăng vàng, không có tiếng hát, tiếng cười của trẻ thơ mà chỉ có những tấm lòng chao động bên ánh nến hắt hiu, bên những chiếc đèn lồng lung linh ánh nến dưới ánh trăng rằm tháng Tám. Từ nơi xa thoảng lại tiếng trống múa lân mơ hồ. Tiếng mõ, lời kinh thoảng vang trong gió, ấm áp lòng người. Đứng trên bục cấp giữa đồi, giữa các cây bạch đàn cao vút, nhà sư Thích Chúc Minh và Phật tử chùa Từ Tôn niệm Phật đọc kinh như đang chuyện trò cùng với các em. Trăm ngàn ánh đèn leo loét trên các bia mộ nhỏ nhoi, chập chờn bên những đóa hồng hé nụ, hắt hiu dưới ánh trăng vàng mờ nhạt, khiến cảnh nghĩa trang Đồng Nhi núi Thơm bừng sáng đón chào một đêm đại hội chơi đèn của tuổi thơ. Những chiếc đèn lồng sao, cá chép, bánh ú, bươm bướm, đèn xếp các loại v.v.. được giăng ngang dọc trên các hàng cây nối từ các cành cây bạch đàn đứng vươn cao ngọn chung quanh khu vực mộ, đong đưa theo chiều gió hiu hiu như những chiếc đèn của các em đang vung vẩy theo nhịp mõ tiếng kinh.

Cảm động tràn đầy trong niềm yêu thương. Hôm nay là đêm câu siêu cho các em mà cũng là đêm hội trăng rằm tháng Tám cho các em. Một niềm yên thắm chảy qua tim, một niềm hạnh phúc tràn đầy trên cỏ cây cảnh vật. Hạnh phúc trần thế hòa cùng âm phủ, tất cả đều rực rỡ như nhau. Đêm chào đón trăng rằm tháng Tám cho các em nơi nghĩa trang Đồng Nhi núi Thơm của chùa Từ Tôn Hòn Đỏ là đêm hội âm dương đầu tiên tại Khánh Hòa, đã hòa đồng niềm vui chung cho hai thế giới âm và dương. Lo cho niềm vui của tuổi trẻ là bổn phận của chúng ta. Và nhớ đến linh hồn của các em cũng không phải chỉ riêng có các nhà sư, các vị Phật tử mà là ao ước chung cho các tâm hồn nhạy cảm.

Trên băng đá của ghế ngồi chung quanh nghĩa trang có ghi câu: Các con hãy thứ tha để được tha thứ làm bồi hồi lòng du khách.

Một bài thơ lục bát của tác giả Hoa Băng Tuyết có nhiều câu đa cảm còn để lại trong lòng người đọc nỗi thấm thía tình đời.

Như:

Em chưa từng thấy trời cao
Chưa từng được mẹ ôm vào lòng ru
Sợ tương lai quá mịt mù
Mẹ cha vứt bỏ cho dù lòng đau…

Sự cảm thương xót xa không dành riêng cho ai cả. Trên trần thế này có nơi quạnh hiu này sẽ là vết hằn ấn tượng trong tim của mọi người. Chúng ta hãy cố gắng đấu tranh đừng phạm phải, hãy mở lòng từ bi mà tha thứ cho các lỗi lầm trong cơn dục vọng của tuổi thanh xuân.

Trên từng bước đi giữa hai hàng ngôi mộ có một sự êm ắng lạ thường. Ngọn nến cháy rung rinh có sự vang reo của niềm vui tuổi trẻ. Những đóa hoa hồng tuy là hoa giả song ngan ngát mùi hương. Và các em nằm im như cùng nhau chơi trò chơi cút bắt. Sự im lặng của thiên nhiên trong thiêng liêng gây cho chúng ta niềm khao khát được hòa vui trong yên thắm, trong lặng yên. Ánh trăng ở trên đầu ngọn núi Thơm như rực rỡ, mây trắng như ngừng trôi. Và con tim của bao nhiêu người tham dự bồi hồi xúc động.

Các em vui chơi Tết Trung thu trong tim chúng ta. Trong tĩnh lặng như có tiếng vang vang của nhịp trống múa lân, của tiếng hò reo hạnh phúc của tuổi trẻ. Nước mắt trong lòng như muốn trào ra khóe mắt. Một cơn gió trên đồi cao heo hút thổi lạnh qua nghĩa trang. Ánh nến lại lung linh. Từ một góc nghĩa trang, người đàn bà trông nom phần mộ đốt những tấm áo quần, những đồ chơi bằng giấy. Một luồng hơi ấm lan tỏa sau cơn lạnh do gió mang về. Trên đàn cao tiếng tụng kinh im bặt, bóng vị sư và các Phật tử nhòa trong làn khói hương và khói đốt vàng mã. Trên đỉnh các ngọn bạch đàn, trăng tròn đang lơ lửng. Ánh đèn trong các ngọn hoa đăng, trong những chiếc lồng đèn vẫn hắt hiu tỏa sáng. Đàn trẻ từ các thôn xóm chung quanh nghĩa trang đã tập hợp đông đủ từ chiều, im lặng theo dõi buổi cầu siêu, đợi ánh lửa đốt vàng mã nguội dần rồi đồng loạt reo hò chạy đến thu hồi các nơi có bày đặt những vật phẩm cúng tế. Dưới ánh trăng rằm, giữa trăm ngàn ngọn nến hắt hiu, sự hòa hợp giữa hai cõi âm dương của tuổi trẻ hoàn toàn viên mãn.■TrungThuNghiaTrang

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 91

(Visited 88 times, 1 visits today)

Tags: , , , ,

Category: Kỷ Niệm, Quách Giao

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *