Dòng sông năm ấy

| 01/07/2015 | 0 Comments

Ngôi chùa thân yêu | Tâm Thức

dong-song-nam-ayHoàng hôn dần khuất cuối chân trời. Tôi bước về dòng sông phía trước, nhìn dòng nước trôi êm đềm, nhớ lại những năm tháng tuổi thơ của tôi đã trôi qua nơi này. Không gian nhẹ nhàng một cách lạ thường. Kỷ niệm một tuổi thơ của tôi gắn liền với ngôi chùa quê hiện về mỗi lúc một rõ nét.

Long Cát Tự là ngôi chùa Ni cách TP. Phan Rang khoảng 27km về hướng Bắc, (thuộc xã Công Hải, huyện Thuận Bắc, tỉnh Ninh Thuận). Ngày ấy tôi đến Long Cát công quả, và để có thời gian thử thách trước khi xuất gia ở với chùa Tăng. Hồi đó cảnh chùa rất thôn dã mộc mạc, chánh điện chỉ đủ cho hơn hai mươi người làm lễ, được nối dài với Ni xá tạo thành một khối vững chắc trong lòng vườn cây cổ thụ. Hương mạ non, mùi trái điều chín ngào ngạt, hòa quyện vào nhau mỗi khi gió về. Khung cảnh gần gũi, thân thương ấy đã để lại trong tôi biết bao kỷ niệm.

Lúc vào chùa tôi xiết bao bỡ ngỡ, sợ sệt vì những khuôn mặt của các sư Cô chưa quen. Mổi thứ đối với tôi đều xa lạ. Sư cô Đức Thịnh thường đánh thức tôi lúc 5 giờ sáng để quét lá trước khi dùng tiểu thực (lá bồ đề trên sân chùa nhiều lắm, tôi quét toát mồ hôi mới xong). Khi còn ở nhà, tôi cũng thường được má gọi dậy rất sớm, chẳng hiểu sao khi vô chùa tôi lại say ngủ nhiều như vậy trong khi chuông đại hồng từng hồi vang vọng cả xóm làng. Những ngày tôi đến đây, chùa đang khởi công xây dựng lớp học tình thương. Và công việc lúc này của tôi là phụ hồ. Trời! Tôi mới mười mấy tuổi lại là con nhà quê nên không được lớn xác cho lắm, làm sao xách hồ, làm sao khiêng đá đây? Không nghĩ gì cả, chỉ bằng sức của mình làm được việc gì thì làm, hay mấy chú thợ sai gì tôi làm đấy.

Thời gian trôi đi, tôi bắt đầu quen với cuộc sống trong ngôi chùa Ni dễ thương này, tâm tôi rất nhẹ nhàng và các Sư cô thương tôi lắm.

Chùa Ni chỉ có các Sư cô tu tập thôi; nhưng may mắn thay nơi đây còn có hai chú nhỏ (khoảng 8,9 tuổi) con của các bác công quả. Hai chú hồn nhiên, ngây thơ như trang giấy trắng và rất dễ thương. Hàng ngày, ngoài giờ làm việc tôi chơi với hai chú ấy, đôi khi mãi chơi quên cả giớ ăn. Tôi cón nhớ có những buổi trưa hè nắng như thiêu đốt, dưới bóng cây xoài trước sân chùa, thỉnh thoảng vài cơn gió thoảng qua. Chúng tôi hay rủ nhau ra đó chơi cờ đua ngựa, vui lắm. Đặc biệt hôm nào Sư cô Đức Nhẫn chơi cùng thì càng vui hơn. Không biết sao ba đứa tôi chỉ để ý đến ngựa của Sư cô, mỗi khi chúng xuất chuồng là chúng tôi “me” đá cho được. Do đó, không khi nào ngựa của Sư cô về nhất cả. Đôi lúc Sư cô muốn đổ ra lục hoặc nhất thì chúng tôi lại hô nhị nhị tam tam, ai ngờ nó ra tam, nhị. Thế là chúng tôi cưới ồ lên với vẻ thích thú. Còn Sư cô, tôi cảm thấy có khi nét mặt Sư cô không vui lắm. Nhưng đua ngựa xong Sư cô lại tươi cười với bọn tôi. Trong khi đó chúng tôi hí ha hí hửng như thầm trêu Sư cô vậy! Tuy chẳng lần nào thắng cuộc, song Sư cô vẫn giữ được bình thản như thể trong lòng không còn muốn hơn thua gì nữa!

Giờ đây tôi thấm thía nhận ra rằng, ngày ấy Sư cô đã dừng lại được sự hơn thua, vì biết đó chỉ là một trò chơi. Chúng tôi thì không, lòng như lửa đốt, lúc nào cũng muốn hơn thua chứ đâu biết rằng trò chơi ấy cũng huyễn hóa như bao trò khác.

Tuy chùa Long Cát không xa phố thị nhưng vẫn còn giữ đượcchút chân quê của hương đồng gió nội. Thật ấm cúng với hai thời công phu sớm tối, tương chao qua ngày. Nơi đây đã vun trồng cho tôi nền tảng của người xuất gia, một con người giản dị.

Đã 6 năm từ ngày tôi rời Long Cát vào TP. HCM xuất gia. Hôm nay, về lại chùa xưa, mọi vật thay đổi không nhiều, vài phòng học mới, một số cây được đốn đi, và mái chùa giờ đây đã phủ một lớp rêu xanh thẫm. Nhưng quê vẫn thoang thoảng đâu đây như những ngày tôi mới đến. Bài học được từ Sư cô Đức Nhẫn trong những buổi chơi cờ đua ngựa ngày ấy hiện rõ: “Hãy tự chiến thắng chính mình”. Tôi đã nỗ lực áp dụng để vượt qua nhiều khó khăn, trở ngại: tự ái, kiêu ngạo, lười biếng…và rất nhiều biểu hiện khác của tham, sân, si. Hiển nhiên, tôi còn phải phấn đấu nhiều, con đường tự chiến thắng mình còn xa. Chùa Long Cát, Sư cô Đức Nhẫn vẫn là lời động viên, nhắc nhở tôi mãi. Thoảng bên tai, tôi nghe có tiếng cười đùa của hai chú nhỏ ngày trước. Thấp thoáng phía xa kia hoàng hôn đã phủ đầy dòng sông năm ấy…

(Visited 132 times, 1 visits today)

Tags: , , , ,

Category: Kỷ Niệm, Tâm Thức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *